30
Nov
09

Kế hoạch cho nửa đầu năm 2010

Dạo này tình hình căng thẳng, có mí đứa nào đó tài lanh đi hỏi anh ấy coi năm nay có bắt làm thesis hết hay ko khi thông tin chính thức chưa đc công bố, mà tụi nó hỏi giống như là đã công bố rùi, anh ấy giận, anh ấy bắt làm hết.

Bản thân tui thì ko ưa cái vụ thesis nên ko có hứng làm, chọn course-work mà hiếp.

Nên giờ phải è cổ ra làm thesis thay vì học 4 môn course-work.

Làm kế hoạch bị đảo lộn hết.

Giờ phải thay đổi lại.

Kì sau, kì học cuối cùng để làm thesis trước khi ra trường, quyết định đếch đi làm luôn.

Vì đề tài tui chọn ban đầu, để dự phòng, là 1 đề tài mà ko đi làm thì ko tài nào làm dc.

Mà đi làm thì phải làm phòng kế toán mới làm dc.

Mà chẳng ma nào nó tuyển vào làm vài tháng rùi nhảy ra chỉ để làm thesis.

Mà cũng chẳng có thích làm kế toán.

Nhưng ko làm thì ko bít.

Vì cái đề tài là người ta dùng những cái gì trong accounting để điều chỉnh income trong mí cái financial statements for external và internal purposes và nó sẽ ảnh hưởng ra sao, theo nhìu cách, đối với người đầu tư.

Mẹ ơi!

Dẹp luôn.

Giờ phải nghĩ ra 1 cái nào dễ hơn, khả thi hơn để mà ngồi nàh ngâm cứu rùi viết.

Quyết định kì sau bế quan ở nhà luyện công, chỉ lên trường học trả nợ môn Human Resource và 2 môn chính trị và dự thính môn Auditing nữa là xong.

Và việc ở nhà là phải học lại các đề tài sau:

  • Micro&Macro Economics
  • Accounting
  • Financial Mgt/Coporate Finance

Và bổ sung một số kĩ năng mới:

  • Lấy IELTS ít nhất 6.5 để ra trường
  • Học Excel kế toán tài chính
  • Cai nghiện Facebook
  • Chơi 1 môn thể thao nào đó: cầu lông, thể hình, chạy bộ, ăn hàng

Và 1 số kế hoạch bịnh bịnh:

  • Ra riêng 1 tháng để luyện công, nhưng vấn đề là ko ai cho thuê 1 tháng và gia đình chắc cũng ko cho đi
  • Quyết tâm nếu ra ở riêng dc  1 tháng thì ngoài việc ăn ngủ ra sẽ đọc sách liên tục sáng chìu tối mỗi khi thức dậy.
  • Quyết tâm tránh xa khỏi văn minh nhân loại để làm lại 1 cuộc đời mới trước khi ra trường.

Tui còn nhớ tới thời kì tui bắt đầu luyện thi ĐH, vào HK2 lớp 12.

Lúc đó tui ngu ơi là ngu môn Hóa, 3 năm trời học cấp 3 toàn hỏi bài bạn cái môn này. Chỉ đến khi sang HK2, sau tết 1 tháng, máy tính tui bị hư, tui ko bít cài lại windows và tui để đó. Ko có phương tiện chơi game, xem phim, giải trí nói chung, tui chỉ còn biết lôi môn Hóa ra học lại từ đầu và trong 2 tháng rưỡi trước khi thi ĐH tui đã lấy lại dc ko chỉ là tất cả căn bản của môn Hóa mà còn đạt điểm giỏi khối A môn Hóa 2006, mém chút lấy dc điểm xuất sắc 9d, nhưng vì phong độ nhất thời nên mắc sai lầm mà thui. Toán thì  nằm trong danh sách đặc biệt luôn dc ưu tiên làm loại đề khó nhất trong lớp mỗi khi kiểm tra cả 3 năm cấp 3 nên ko mấy mảy may với nó, nên điểm xuất sắc ở Toán khối A là ko có gì lạ. khậc khậc.

Nên giờ cũng tới lúc làm lại y chang lần nữa nhưng lần này lại đối mặt với cả núi môn và hàng đống kĩ năng trong 6 tháng tới. Nên cũng thiệt là chông gai. Ko biết có thực hiện nỗi hay ko khi mà Facebook nó cứ sờ sờ trước mặt.

Thui thì phó mặc cho số phận, chỉ òn biết tới đó thì cố đấm ăn xôi, nai lưng ra làm mà thui.

Tin vào số phận của 1 tương lai tươi sáng vậy.

26
Nov
09

Chronicle of Slumdog Mafia

more about "Chronicle of Slumdog Mafia ", posted with vodpod

25
Nov
09

Chronicle of Slumdog Mafia – Tui tìm thấy cảm xúc lớn nhất

Tui vừa làm xong 15 phút phim mang tên “Chronicle of Slumdog Mafia”. Tui mất khoảng 5 tiếng để thực hiện. Tui làm nó ko trau chuốt, tui làm nó theo cảm tính.

Không phải để đem đi tham dự mí cuộc thi làm phim ngắn này nọ, tui làm vì để thấy lại toàn bộ series ở thể thống nhất, cô đọng, và liên tục.

Thống nhất

Thống nhất về âm nhạc, toàn bộ 15 phút tui đều sử dụng soundtrack của The Dark Knight. Chỉ có duy nhất The Dark Knight mới thể hiện dc toàn bộ tinh thần phim tui. Dù rằng tùy cảnh, tùy thể loại của cảnh, TDK cũng ko thể bao sân dc hết, nhưng tui hài lòng với 1 thể thống nhất mà TDK đã mang lại cho phim tui trogn 15p của Chronicle of Slumdog Mafia.

Cô Đọng

Cô đọng về mật độ, bộ phim tui ko cô đọng về nội dung vì tui đã ôm quá nhiều thể loại vào 1 bộ phim hình sự bi. Với 15 phút này, tất cả nội dung, tình tiết chính đều dc thể hiện, điều này lý ra sẽ ko hề cô đọng nếu nó là 95p phim, nhưng đây chỉ là 15 phút nên nó đã cho tui 1 cảm xúc khác khi xem lại toàn bộ series phim. Chắc chỉ mình tui cảm thấy cảm xúc này mà thôi. Xem lại 1 lúc thật ngắn gọn những gì mình làm trong 7 tháng qua, tui cảm thấy buồn và xúc động hơn là xem đi xem lại 95p phim đầy đủ.

Liên tục

Liên tục về việc thể hiện những thay đổi. Sự liên tục này đã giúp tui cảm thấy sự ảnh hưởng lớn trong tuyến nhân vật cameo và các tình tiết mang tính “ôm đồm” cuả tui giảm đi rất nhiều, gần như chìm đi hoàn toàn. Thay vào đó 1 mạch tuyến tính chính của phim dc tui cảm nhận rõ nét hơn. Ngay cả cameo có sức ảnh hưởng lớn nhất phim là Marcus cũng ko để lại dấu ấn trong 15 phút phim này. Tất nhiên là cũng tùy vào cách tui dựng và dàn trải, nhưng khi tui làm tui ko toán tính bất cứ điều gì, tất cả chỉ làm theo cảm tính và câu chuyện mà tui nhớ về bộ phim.

Mặt khác, nghe có vẻ mâu thuẫn với phía trên, nhưng tui ko nhìn thấy thông điệp phim, tui ko nhìn thấy nội dung phim, tui cũng ko nhìn thấy dấu ấn mình trong đó, tui chỉ thấy tui và bạn bè tui đã trưởng thành theo dòng thời gian của bộ phim, qua những gì chúng tui thể hiện. Tui ko nghĩ đó như là 1 tiến bộ của việc làm phim. Không đúng. Cái trưởng thành mà tui thấy là các nhân vật trong phim, tất nhiên là họ phải thay đổi theo tuyến tính phim, nhưng cách tui thấy họ thay đổi là một cái gì đó buồn bã, già dặn hơn theo thời gian của bộ phim.

Đến lúc này, tui lại nhớ về những lời bình của Siriusstar, khi anh nhận xét thông điệp phim, phần đầu, về một lý tưởng sống vui tươi ở 1 cuộc đời mới, bỏ lại quá khứ đen tối. Khi tui đọc lời bình ấy, tui ko hiểu sao phim tui nó lại ra như vậy, nhưng khi xem lại 15 phút cô đọng này, tui nhận ra dc sự hồn nhiên, ngây thơ khi tui vừa làm phần đầu của phim, những gì tui thể hiện lúc đó thì bây giờ tui mới nhìn thấy dc. Khi ng ta nói tui làm phim rất ngây thơ và trong sáng, tui thiệt tình ko hiểu ý họ lắm.

Chỉ khi hoàn tất xong 15 phút phim cô đọng này mà ko hề toan tính bất cứ điều gì thì tui mới thấy dc tui đã ko còn giữ dc sự hồn nhiên ấy trong phần phim cuối.

Đó là sự thay đổi mà tui chỉ mới có thể gọi tên là “sự trưởng thành của nhân vật” trong phim. Tui đã thấy tui và bạn bè tui thay đổi, ko phải cái cách thay đổi mà tui đã xây dựng cho nhân vật ở phần phim cuối, mà thiệt tình tui cũng ko biết nói nó như thế nào.

Tui chỉ cảm thấy buồn bã khi xem xong 15 phút phim này.

Tui cảm giác sự buồn bã này dc tạo nên từ nhiều thứ. Buồn vì mình ko còn đc làm phim dài, ko còn dc làm phim hành động hình sự, tình cảm sến, bi hài. Buồn vì mình đã bị thay đổi trong cách làm phim, đã đánh mất cái hồn nhiên của phần phim đầu. Buồn vì một cách thống nhất, cô đọng, liên tục nhất toàn bộ tinh thần phim mà tui mong muốn ngay  từ những ngày đầu viết kịch bản đã dc chính mình cảm nhận dc chỉ với 15 phút phim, thay vì 95. Một câu chuyện buồn về thân phận của tội ác mà mình muốn truyền tải qua bộ phim, ít nhất, cũng dc bản thân mình thấy rõ nét hơn bao giờ hết.

Có lẽ tui đã vụng về thể hiện luật nhân quả trong phim, nên chẳng mấy ai buồn thấy chuyện đó.

Tui ko phải là người kết thúc số phận của Trí Thất, mà là Hải Lê, kẻ đã kết thúc số phận của người anh song sinh với Trí Thất. Hải Lê cũng ko phải là người đã kết thúc số phận của tui, mà lại là Vũ Nguyễn. Nếu tui là người đã khơi dậy cuộc đánh phá đầu tiên của Slumdog vốn là nguồn gốc để Hải sắp đặt việc giết Công 1 năm trước thì hôm nay chính tui là người kêt thúc số phận của Công. Nếu tui đã dùng Linh làm vũ khí để đánh bại Hải thì 1 năm sau, chính tui lại bị chết bởi vũ khí do mình làm ra.

Một mớ hỗn độn nhưng đều có nguồn gốc và liên hệ với nhau để cùng tạo nên số phận cho Slumdog, cho những con người tạo nên nó.

Tội ác đã gây ra ở Slumdog thì tất cả phải cùng trở về Slumdog để giải quyết và phải giải quyết bằng chính bàn tay của những con người đã gây nên.

Tui buồn vì khi tui nói ra những  điều trên trực tiếp với 1 người tự xưng là fan film, đã lấy hàng loạt ví dụ về thông điệp phim của những phim Tàu để khẳng định rằng phim tui ko hề có 1 giá trị nào cả. Tui buồn vì mình ko đủ trình độ để khẳng định lại những quan điểm phim sai lệch đó ko thể đem ra để bình phẩm về bộ phim của tui.

Nhưng  điều tui buồn nhất chính là việc tui xem 15 phút phim này tui lại có cảm xúc nhiều hơn là xem 95 phút phim hoàn chỉnh mà tui đã mất 7 tháng để có.

Chắc đây là 1 thất bại rõ ràng nhất mà tui thấy đc kể từ lúc mình làm phim đến giờ.

Nhưng tui vui vì có những người bạn như các bưởi đã thấy dc phần nào những gì tui mún nói trong bộ phim. Chỉ có những ai theo dõi từng bước đi của tui từng ngày một cách chân thành mới có thể viết dc những dòng chia sẻ, hơn là bình luận, đúng về bộ phim này.

Thui, ko viết dài dòng lan man nữa, mắc công kêu gào viết dài quá ko đọc nổi. Giờ coi lại lần cuối Chronicle of Slumdog Mafia rùi đi ngủ đây.

…………………………………………..

Tui sẽ thay đổi nguyên tắc lần này, thông thường tui sẽ post phim trước rùi tới bài viết sau. Kì này tui sẽ post bài viết trước rùi cái Chronicle of SM sẽ post vào ngày mai. Nên chờ coi lun cái phim rùi hãy comment cũng dc, tui ko than thở ế comment đâu, vì cái này tui nghĩ chắc có mình tui có cảm xúc đó khi xem cái vụ này thui, chớ ng khác coi thì thấy nó phình phường thui.

 

//

//

22
Nov
09

Reasons to see Slumdog Mafia English version

Bản  ENGLISH version là bản được điều chỉnh hoàn thiện nhất và thêm thắt nhiều nhất.

Thêm ở đây là cắt bớt độ dài ở 1 vài cảnh để thêm 1 vài cảnh quay bí mật khác vào.

Điều chỉnh ở đây là dẹp bớt hàng loạt lời giải thích, giảm âm lượng nhạc ở các đoạn thoại và thay nhạc ở 6 điểm phim. Chủ yếu thay bớt những soundtrack tuy hay, hợp tình hợp cảnh nhưng lại thiếu chủ đề bằng soundtrack của The Dark Knight để tăng phần đen tối cho cảnh phim và soundtrack của Inglorious Basterds.

Bản Special Edition là bản điều chỉnh và thêm thắt tương tự English version nhưng chỉ thua 1 secret scene và 1 soundtrack của Inglosrious Basterds cho cảnh đó so với English version.

Nên nếu ai có dc trong tay 2 bản Special Edition và English version thì hãy xem 2 bản này 1 lúc để biết English version hơn Special Edition ở cảnh nào và bài nhạc nhạc nào.

Còn cả 2 bản này so với bản fully original version thì tui nghĩ là sẽ tốt hơn khoảng 5% vì sự cô đọng và điều chỉnh của nó và chưa kể có thêm mấy secret scenes nữa.

Bản English version tui sẽ post lên đây vào thời điểm thích hợp, cũng mau thui, nhưng chưa bít khi nào.

Rút kinh nghiệm vừa rồi post phim vào lúc ai cũng bận bịu và cộng thêm phát hành DVD mạnh tay, 90 cái, nên lượt xem trên blog cũng như là comment ko hoành tráng gì hết.

Nên kì này tui chọn thời điểm khi phanxine bắt đầu ổn định sau khi quay trở lại Mỹ thì tui sẽ bắt đầu post trước khi bài review của bưởi ấy post lên.

Kì này tui sẽ làm Limited Edition tức là 1 hộp DVD cứng, bao bì in màu đẹp, nhưng bên trong là 2 ngăn DVD đặc biệt: 1 DVD là Special Edition + Slumdog Mafia 1 + Slumdog Mafia OST, 1 DVD là English version.

Limited Edition này chỉ có 10 bộ. Tui sẽ dành tặng cho 4 bưởi luôn ủng hộ tui nhất, 6 bộ còn lại từ từ tính.

Kì này ế quá, bài Secret Ideas dẹp luôn, chờ đông lại rùi post.

………………………………………………………………………………………………….

 

Tui thấy việc cắt đi hàng loạt những phụ đề giải thích cho cảnh phim và câu chuyện phim là tốt. Nhưng nó sẽ đòi hỏi người xem phải suy nghĩ nhiều hơn.

Có ý kiến comment khá gay gắt đối với bộ phim là “làm như người xem thiểu năng hay sao mà phụ đề giải thích tùm lum”. Tui ko bít chú này là ai, chỉ thấy comment vậy thui

Nhưng tui lại thấy người này đang rơi vào 1 trường hợp phổ biến là cái gì đã rõ trước mắt thì cho là nó dễ dàng và dư thừa. Nhưng khi ko có, thì tui nghĩ là người xem sẽ khó hiểu hết những gì bộ phim mún nói.

Trường hợp rõ rang nhất là Lún Ghẻ, xem lần đầu, chị Lún đã hiểu nhầm rằng tui xử Trí Cao thay vì nhận thấy đó là một sự hy sinh của tui. Một trường hợp tui nghĩ là nó đơn giản để nhận thấy nhưng người xem lại bị nhầm lẫn. Nếu tui nhớ ko lầm thì lúc mới xem, ngay cả Marcus cũng tưởng nhầm tương tự.

Thử hỏi nếu ko có 2 dòng phụ đề lúc đó thì người xem mấy ai hiểu đc điều này?

Đó là trường hợp còn đơn giản, những dòng giải thích cho đoạn Marcus mới là khó, nó giúp người xem hiểu dc tình cảm 2 nhân vật sâu sắc hơn. Nếu chỉ xem những hình ảnh trong phim đoạn này thì người xem vẫn có thể hiểu, nhưng đòi hỏi phải suy nghĩ nhìu hơn về nó. Cũng giống như một món ăn đã dc nấu nhưng thiếu đi đường, muối, khiến món ăn dù dc chế biến ngon đến đâu thì người ăn vẫn ko thể nếm dc hết 100% vì nó còn lạt do đường, muối chưa đủ để người ăn bình dân nhận ra dc tinh túy của món ăn.

Liệu rằng ko có những dòng phụ đề đó thì người xem có thể hiểu dc dễ dàng nụ cười bất đắc dĩ của Marcus, hay vì sao Marcus lại nhảy, và Phúc đã cảm thấy thế nào trên đoạn đường tiễn biệt đó.

Tui nghĩ rằng những dòng phụ đề tuy thừa nhưng vẫn đóng góp vào việc thể hiện rõ rang và đơn giản hơn cho đại trà người xem mà tui khó long đòi hỏi họ suy nghĩ suốt bộ phim.

Nên đối với bản Special Edition và English version tui đã cắt rất nhiều đoạn phụ đề như vậy để người xem chú ý hơn vào phần hình ảnh và dĩ nhiên, tuýp người xem này phải suy nghĩ. Nếu ko, những chi tiết nhỏ nhặt nhất sẽ khó có thể cảm nhận dc hết dù rằng phần hình ảnh thể hiện dc gần như tất cả.

 

//

20
Nov
09

Slumdog Mafia: Tui đã toan tính như thế nào

cảnh này là tui đang làm dáng trong Movenpick đó nha, làm hội nghị trong đây nên đc ở phòng cuả nó lun nha.

Hôm nay tui đã tặng  2 DVD có bao bì và hộp cứng hấp diêm cho 2 cô giáo tài chính trẻ đẹp chưa chồng trong khoa tui. 1 là GV chủ nhiệm mà tui hay nhắc tới, 1 là GV môn Investment & Portfolio Management, cả đều 2 mấy tuổi, xinh tươi.

Tặng nhân dịp gì? Nhân dịp ngày Nhà Giáo VN. Vậy thui.

Có điều tui ko ngờ là cô giáo dạy môn Portfolio Mgt vừa vào trường năm nay mà cũng biết tiếng tui rùi. Vừa đưa đĩa xong và giới thiệu là bộ phim đã dc anh ấy thông qua cho chiếu trên trường thì cô ấy hỏi tui có tính làm phần 3 ko, phần 3 có đưa hình tui 1 bên, hình anh ấy 1 bên lên ko?

Hực, vậy là ko ai khác ngoài chị chủ nhiệm giới thiệu về tui rùi.

Chậc, ban đầu tính in 60DVD ra thui, mà giờ đã mua tổng cộng 90 cái rùi và cũng sắp hết nữa rồi. Kì này chắc lên tới 120 cái lun quá, nhiều tiền quá.

Túm lại là tui chỉ còn chờ trưởng khoa tui gọi tui lên để sắp xếp việc chiếu phim nữa mà thui, hi vọng trong tuần sau tui sẽ chiếu kịp.

Còn sau đây là bài viết chia sẻ về việc dựng phim. Tui viết lâu rùi, giờ mới post.

……………………………………………………………..

Dựng phim là 1 khâu quan trọng chẳng kém gì chỉ đạo diễn xuất và kịch bản.

Trước khi bắt đầu làm 2 phần phim này tui nghĩ tui chỉ đạo diễn, viết kịch bản, và tìm soundtrack, khâu dựng phim giao cho lý Hải làm vì tui lúc đó chưa biết xài chương trình dựng.

Khi lý Hải kiu tui cài và xài thử chương trình dựng và dựng phụ thì tui bắt đầu tập dựng sau 1 lần lý Hải chỉ vài tính năng căn bản để dựng cho tui biết.

Sau lần dựng đầu tiên, tui đã ko thể kiếm chế đc mình và tui phát hiện ra dựng phim là thú vui ko thể bị trì hoãn mỗi khi tui quay dc phim.

Dần dần tui nhận thức dc việc dựng phim đòi hỏi cùng lúc ít nhất 2 bộ phận đó là dựng phim-những người sử dụng phần mềm dựng phim một cách chuyên nghiệp và đạo diễn-người hiểu rõ bộ phim mình cần dc dựng như thế nào, nếu có bộ phân thứ 3 thì đó phải là đạo diễn hình ảnh. Nên tui hiểu rằng việc dựng phim ko thể giao cho người khác đc, ý là trong một môi trường ko chuyên nghiệp thực sự. Dù là người sử dụng thuần thục các tính năng dựng phim đi chăng nữa, cũng ko thể dựng lại dc theo đúng tinh thần của đạo diễn nếu ko muốn nói là hỏng cả bộ phim ở trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.

Vì vậy đừng ngạc nhiên khi tui ôm hết tất cả các công đoạn làm phim, trừ poster ra vì tui ko biết dùng photoshop, nếu biết tui sẽ ôm luôn phần này, e rằng lúc đó, từ đầu tới cuối Endcredit, các bạn sẽ bị nôn mửa vì cái tên tui nó chạy ở mọi nơi mọi lúc.

Sau 3 ngày theo làm PA cho Dog Day, tui thấy tầm quan trọng của DoP (Director of Photography-Đạo diễn hình ảnh) là rất ghê gớm. Mấy cái chuyện canh ánh sáng và filter dán lên đèn để điều chỉnh màu sắc, ánh sáng hiện trường quay chuyên nghiệp như cô Alex Dillon-DoP của bưởi Nê là quá khó. Vì sao tui nói quá khó? Vì tui nhìn vào tui chả hiểu gì cả.

Nên phim tui, tui đóng vai trò DoP là chỉ có việc nghĩ cách đi máy quay như thế nào thui chớ mà bỉu tui canh ánh sáng và màu sắc là tui chỉ có bơ mặt ra nhìn thui.

Tui ko biết cách quay phim của tui có hay thiệt hay ko mà thiên hạ khen dữ thế.

Đặc biệt nhất vẫn là bình luận của họa sỹ Lún Ghẻ, chị này là GV môn hội họa 1 trường ĐH ở Mỹ, và khi google tên chị tui cũng đọc mấy bài báo phỏng vấn chị và tui biết chị là họa sỹ nổi tiếng. Lần đầu xem Official Trailer phim tui, chị có comment chi tiết về hình ảnh trong phim tui và có nêu 2 thủ pháp nghệ thuật gọi là “Appropriation” và “Open Composition”, 2 thủ pháp này theo chị nói là chỉ có người lành nghề am hiểu về nghệ thuật này mới áp dụng dc vào phim. Khậc khậc, nghe mà sướng tê chim. Nếu Appropriation là một thủ pháp sử dụng cái của người ta, mix nó, áp đặt nó và khéo léo biến nó thành original của mình dùng để ám chỉ các track nhạc tui sử dụng trong phim rất là hấp diêm, hợp tình hợp cảnh, thì Open Composition dc chị đề cập đến nhờ cách quay phim góc nhìn người thứ nhất tui áp dụng vào cảnh em Linh đủng đỉnh đi đến kéo tay tui đi và cắt phim ngay đó.

đoạn chị Lún nói Open Composition là đây

Khi tui cho em Linh xem những cảnh quay đó trên phim đã dựng thì em cũng cho rằng trong mí cảnh quay ẻm thì đoạn đó là đỉnh cao của phim. Rất thơ mộng! Khậc khậc.

Và 1 điều mà tui cảm thấy rất vui nữa là chị Lún Ghẻ tiếp tục khen ngợi cái Ultimate Trailer (trailer chính và sau cùng của phim) cuả tui và nói rằng “My whole family is behind Chú Ba’s film product”. Tui nghĩ chị nói thật, vì tui có nhớ chồng chị và các con chị cũng comment phim tui ở những lần trước.

Ai mún biết Lún Ghẻ là ai thì google hoặc sang blog Marcus tìm Lún Ghẻ.

Nói thêm về việc quay phim.

Cảnh cuối khi tui và band lý Hải đi đi tới gặp nhau mà camera chạy vòng vòng đó.

Vì lúc đó gần hết giờ xe bus chạy về SG rùi nên tụi tui gấp rút làm đơn giản cho xong.

Chớ nếu mà có thời gian, tui đã sắp đặt sẵn đường đi của camera phức tạp gấp mấy lần cảnh mà quí vị xem, thì tụi đã có thể mang đến cho quý vị những hình ảnh ngoạn mục hơn nhiều lần rùi.

Đó là sau khi vòng 1 vòng lớn, camera bắt đầu đi theo hình số 8 vòng trước mặt tui, ra sau tui rồi vòng lên trước mặt băng đản Hải Lê và ra sau lưng rồi đi thêm 1 vòng cận đám 4 đứa vừa dừng lại kình nhau nữa.

Tụi tui có làm 2 lần nhưng người chạy xe, người cầm camera, và tốc độ lẫn khoảng cách 4 diễn viên đi chưa khớp nhau nên ko thể thành công dc. Mà ko còn thời gian nên tui quyết định đi đơn giản là đi 1 vòng lớn và 1 vòng cận là xong. Đủ đẹp rùi.

Quả thật tui rất tiếc vì đã ko quay dc kiểu số 0 và 8 cùng lúc kia. Cuối cùng chúng ta chỉ xem dc kiểu số 0 hai vòng cận và xa mà thui.

Có ý kiến cho rằng tui cứ có cái kiểu quay vòng làm hoài.

Hừm, chứ tui còn biết làm gì hơn nữa bây giờ. Nếu tìm ra 1 phim nào có điều kiện làm phim tệ như tui mà quay đẹp hơn tui thì tui chấp nhận bị sỉ vả như vậy.

Nếu có ý kiến như vậy thì hãy tự hỏi lại xem nếu tui đứng chết camera 1 chỗ ko chịu quay vòng thì kiểu nào sẽ đẹp hơn, thấy dc toàn diện diễn biến hơn. Có phải để chết camera thì sẽ chán hơn ko? Trả lời thiệt tình coi?

Nên tui mặc kệ, tui quay vòng tá lả, cho mấy người chóng mặt nôn mửa chơi.

Nhắc lại là tui sử dụng máy chụp hình kts Canon Ixus 70 đời 2007 giá dưới $200, hiện ko còn bán vì đã quá lỗi thời, để thực hiện toàn bộ 2 phần phim Slumdog Mafia đó nha. Máy chụp hình chứ ko phải máy quay phim nha! Nhắc cho mà biết và nhớ đó, khậc khậc.

Nên nhiều người mới nghe tui sử dụng máy chụp hình và khi tui móc hàng ra làm bằng chứng thì bà con đều ngạc nhiên hết đó nha. Khậc khậc.

Quay lại việc dựng phim.

Dựng phim cũng là 1 cái để tui ca ngợi tui đó nha.

Phim tui ko thể thiếu nhạc, vì âm thanh thu trực tiếp từ máy chụp hình nên rất là gớm. Vì vậy mà tui phải làm phim theo nhạc.

Mọi sắp đặt mà bưởi nào thấy nó lên hoặc xuống cùng tone nhạc, ngay cả đoạn chuyển cảnh (transition bằng effect flashback hay fade in/out) đều đc tui canh theo nhạc hết. Phim tui cũng có những tình huống trùng hợp thật, nhưng hầu hết những cái ăn rơ từ hình tới nhạc đều dc tui sắp đặt cả.

đoạn chuyển sng cảnh hùng tráng bang lý Hải đi đi là đây

Có người chê là tui câu giờ ở cảnh đầu tiên của final chapter, tức là mí cảnh tui cột quần, cột giày, gãi đít này nọ đó. Thì giờ tui mới nói là tui câu giờ như vậy là để câu nhạc đủ cho đến đoạn hùng tráng cảnh băng lý Hải xuất hiện đó. Đoạn băng lý Hải xuất hiện là vừa khớp với đoạn chuyển sang giai điệu hung tráng đó. Coi lại coi phải ko.

đoạn chuyển sang khoảng không trống hợp với nền nhạc là đây

1 mức khó hơn nữa là ngay từ đoạn chuyển sang camera quay vòng lớn 4 thằng. Thì ban đầu là sau lưng 3 chú kia rùi bắt đầu chạy sang tui, từ lúc 3 chú này thoát khỏi khung hình và camera chạy dần sang chỗ tui là đoạn nhạc đó cũng chuyển theo. Vì đoạn nhạc đó bắt đầu trở nên chơi vơi kiểu không gian thoáng 1 chút phù hợp cho đoạn quay ko người trước khi tui lọt vào khung hình để chuyển sang 1 nền nhạc khác đó. Coi lại coi phải ko.

Bản chiếu online ko có, nhưng bản full trên DVD có 1 đoạn lý Hải dẫn 3 đứa tui đi ăn chơi mừng chiến thắng sau trận tui và Vũ diệt tay chân của Công. Khi 3 đứa tui xuất hiện, nhạc bắt đầu vang lên, khá hùng tráng, nhưng chưa thực sự hoành tráng đỉnh cao, chỉ khi lý Hải bắt đầu xuất hiện, hòa vào 3 đứa tui 1 cách khéo léo khiến người xem nếu ko để ý sẽ ko biết tự nhiên sao lòi ra thêm 1 thằng vào đám đang đi, thậm chí là ko thấy dc là có sự thay đổi từ 3 lên 4 thằng luôn nữa là. Mọi chi tiết nhỏ như vậy đều dc tui tính toán và sắp đặt hết đó nha các bạn. Coi lại coi phải ko?

đoạn marcus xuất hiện, hợp với cao trào nhạc là đây

Còn đoạn Marcus, là một trong những đoạn tình ái hấp diêm nhất phim, sở dĩ tui phải viết nhiều lời câu giờ cũng chỉ mang mục đích trên, để sao cho các cảnh mở đầu (những cảnh trên xe về vùng quê Baie De Somme) chỉ dài khoảng vài mươi giây và sau đó là Marcus bắt đầu hiện ra với khuôn mặt hấp diêm thì ngay lúc đó phải là đoạn nhạc cao trào trỗi dậy, đoạn cao trào ấy chỉ xuất hiện khá ngắn trong suốt toàn bộ track đó nên tui chỉ có thể áp dụng nó vào đoạn Marcus bắt đầu lộ hàng. Và như vậy nếu mún đoạn Marcus ngắn gọn xúc tích hơn thì tui buộc phải cắt đoạn nhạc đầu khi những lời giải thích hiện lên. Nhưng khổ nỗi, mấy giây đầu tiên của track này, track La Valse d’Amelie (Orchestral version), là những giây đặc biệt nhất, rất phù hợp và dành đặc tả cảnh trong quá khứ là tui bị sát thủ Vũ giết. Tiếng nhạc trong mấy giây đó chỉ độc nhất 1 tiếng đàn piano hay gì đó rất trong vắt, diễn tả một cảm xúc mong manh như chính số phận tui lúc đó là mạng sống chỉ còn mỏng manh như đường chỉ, nên tui ko mún cắt đoạn đó chút nào, và cũng từ đoạn đó nhạc nó khéo léo chuyển sang 1 giai điệu buồn thảm trước khi vào cao trào, hoàn toàn làm tốt dc việc đưa đẩy cảm xúc người xem lên cao từ từ.  Nếu mún đoạn này ko bị thừa thãi với những lời giải thích dong dài mà lại tận dụng dc sức ép từ bài nhạc thì chỉ còn cách Marcus quay thêm 1 số đoạn marcus chăm sóc tui nữa mà thui, nhưng phải quay sao cho ko thấy mặt Marcus, chỉ thấy tay và lưng hoặc cái gì đó mà bà con biết đó là Marcus nhưng vẫn ko thể thấy dc mặt bưởi ấy mà thui. Vì mục đích tui chỉ cho marcus xuất hiện khi cao trào trỗi dậy.

Thấy tui làm vậy có đc ko? Nhưng tiếc là Marcus đã quay khá nhìu rùi và cũng nói là cảnh marcus vậy al2 nhìu rùi nên bưởi ấy ko quay nữa nên nguồn của Marcus có nhiu là tui tận dụng hết rùi. Chỉ còn mí cảnh quay cảnh vật và không gian mà thui, nó ko mang lại nhìu cảm xúc lắm khi ko có marcus trong đó nên tui ko dùng.

Xme lại tất cả coi phải ko?

Đúng rùi chứ gì?

Vậy thì đừng chê tui câu giờ nữa nha. Tui cũng đâu có mún câu nếu nhạc theo kịp ý đồ cảnh quay cuả tui đâu. Xài nhạc chùa nên tui phải làm vậy thui, chớ mà cắt cho cảnh nhanh gọn lẹ thì phim tui ko thiếu những chỗ như vậy, chẳng qua có những đoạn tui phải làm dài dòng để canh nhạc sao cho nó lên đúng cao trào khớp với cảnh quay cao trào mà thui. Nên bà con cho rằng tui làm phim phần này dài dòng là vì vậy, vì cái dài dòng nó khá nổi bật ở những đoạn nổi bật nên bà con cứ vậy mà bị ấn tượng luôn cái sự dài dòng này.

Vì vậy mà tui ko bao giờ dám giao cho người khác dựng phim giùm tui hết, kể cả họ có xài thuần thục final cut (phần mềm dựng phim chuyên nghiệp của nhiều phim blockbuster Mỹ) để dựng đi nữa.

Không bao giờ.

Tui thà xài đơn giản và kém đa dạng như Ulead Corel mà dựng còn hơn. Miễn là bộ phim dc nhào nặn bởi bàn tay người hiểu về phim nhất thì phim mới có dc tinh thần gốc mà kịch bản mún truyền tải dc.

Cách cắt phim ra để chèn 1 cảnh khác vào rồi lại đặt cảnh cắt ra sau đó cũng là 1 sự sắp đặt tui nghĩ là tui đã làm tốt đó nha.

Nói chung, nói về các khâu thực hiện thì tui nghĩ chắc là ko có ai làm tốt hơn tui dc, ý là trong số những người tui quen biết.

Về nhạc phim thì thôi, khỏi bàn, hiện tại có ai nghiệp dư mà làm tốt hơn tui nũa chứ, khậc khậc. Có chăng là kĩ thuật làm fade in/out cho nhạc tốt hơn tui nhờ vào phần mềm chuyên dụng thui, chớ nói về sắp đặt và chọn nhạc thì tui e tui là hàng hiếm đó nha. Khậc khậc.

Tuy là nhạc ăn cắp, nhưng Lún ghẻ đã nói, tui đã biến dc nhạc người ta thành 1 thứ mới original của tui. Đó là Appropriation!

Một điểm đặc trưng khác mà chưa có 1 phim VN nào có, đó là English Voice-over từa lưa hột dưa. Ngay cả phim chuyên nghiệp, tui ko mún chảnh chó, nhưng hình như chưa có phim VN nào lai tạp như phim tui nói tiếng Anh voice-over bừa bãi mà hay như thế. Khậc khậc, nói cho mà bít, cho những ai chưa bít, đó là giọng tui đó, ko chỉnh sửa gì hết đó, tui tự quay phim tui nói rùi tui tách âm ra rùi chèn vào phần dựng phim đó, chớ tui ko có máy thu âm đâu đó, nói cho mà bít đó.

Thêm nữa nè, tui hồi giờ ko có đi học ở mí cái trung tâm dạy anh văn như VUS, iLA gì đó nha. Ko đâu các bạn, tui coi phim và chơi game riết rồi tui tự tập accent của tui đó. Mà phải thừa nhận là do trời sinh, trời sinh tui có giọng Mỹ khá tự nhiên, ko cần tập nhiều, chỉ cần thấy rùi cố bắt chước thui. Lời thoại cũng tui viết. Lời thoại đó thì tui ko có dc inspired từ đâu hết, tự nghĩ tự viết lun, trừ cái cụm từ “I have one chance and only one chance” tui chôm trong V for Vendetta thui.

Có ý kiến giề ko? Khậc khậc

đạo diễn trẻ đẹp trai đô  con đây

Nói túm lại, khi thực hiện bộ phim này tuy rằng tui có tham lam làm theo ý thích của tui rtrong đó, điển hình là làm từa lưa hột dưa thể loại, chèn từa lưa hột dưa cameo vào nhưng điều mà ko phải người xem nào cũng hiểu rằng tui làm bộ phim này ko chủ yếu dựa trên tiêu chí làm sao cho bộ phim hay nhất, cô đọng nhất, nói chung là chỉn chu nhất mà tui làm nó dựa trên tiêu chí đây là bộ phim cuối cùng của tui, là cơ hội duy nhất mà tui có đc nhiều sự hỗ trợ đặc biệt, nhất từ bạn bè nên mọi thứ tui đều mún dồn vào cho bộ phim thật dài, để tui xem cho thật thỏa thích, miễn là tui thích.Còn việc nó dài dòng lan man, thừa thãi ở tuyến nhân vật cameo là điều tui đã biết trước nhưng nghĩ đến các tiêu chí mà tui đang làm thì nó ko phải là vấn đề lớn nữa. Tui chỉ làm sao cho những thứ tui đang có ra dc 1 bộ phim hay nhất, tức là hễ xem đến thể loại hài cameo thì thấy nó hay và vui, hễ xem đến thể loại bi thì thấy nó buồn và cảm xúc, hễ xem đến hành động thì thấy nó gay cấn, hễ xem đến tình cảm sến thì thấy nó dễ thương, thơ mộng. Tui ko còn quan trọng bộ phim tui nó thuộc thể loại gì nữa, miễn là xem đến thể loại nào tui đều làm tốt đến thể loại đó là dc rùi.

Cám ơn đọc hết cái bài tự phê mức độ cao này của tui nha.

………………………………………………………………….

Kì sau, là phần quan trọng nhất Topic no.3 Serect Ideas. Cũng là entry dài nhất. Nó sẽ hia sẻ những ý tứ về nội dung, hình ảnh, âm thanh trong phim mà tui đã sắp đặt. Bài dài 4000 từ.

Tui đang chỉnh lại bản English subtitle, cắt bớt 1 phút phim, thêm 2-3 cảnh mới của Marcus để cắt đi rất nhiều lời dẫn chuyện để cô đọng bộ phim lại 1 chút, và đồng thời thay nhạc luôn. Thay khoảng 3-4 track, chủ yếu tui đưa thêmThe Dark Knight soundtrack vào. Yên tâm, nhạc cho đoạn Marcus là ko thể thay thế, cũng ko bị cắt xén, đó là một trong những perfect scenes của lần này.

 

19
Nov
09

Slumdog Mafia: Tui đã chỉ đạo như thế nào

bàn tay bưởi Nê nhìn khiếp quá nha

Đọc entry này thì hãy mở Amelie OST lên mà nghe nha.

Tui đến giờ vẫn thường nghe soundtrack cuả phim Amelie.

Khi tui nghe, hầu hết những suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong tui là những lần nói chuyện với em.

Tuy đã quyết định dùng soundtrack Amelie từ trước, nhưng tui vẫn nhớ và gắn em với những dòng soundtrack trong phim này.

Đối với tui, một số người con gái, chỉ 2-3  người, trong đó có là hoặc ko là bạn gái tui,  những người con gái này luôn gắn với những bài hát hoặc giai điệu của một bài nào đó mà tui thích, và tui luôn đặt họ gắn với những giai điệu này.

Khi nghe Falling Slowly, thì chỉ có em út là hiện ra trong suy nghĩ của tui, cảm xúc khi đó cũng chỉ dành cho những kỉ niệm mà tui có với em khi tui mới quen em, hay lúc đang cua em.

Còn với những dòng giai điệu trong Amelie thì tui lại nghĩ đến em.

Tui biết đến những giai điệu mà Yann Tiersen viết, được sử dụng trong Amelie, trước khi em lần đầu kể với tui về bộ phim này.

Khi tui đã dùng những giai điệu này vào phim, thì tui vẫn chưa xem Amelie.

Giữa khoảng thời gian tui phát hiện ra các giai điệu ấy để dùng vào phim và thời điểm tui xem bộ phim này sau đó vài tháng thì đã có một lần tui nói chuyện với em.

Tui vẫn nhớ đến 3 lần, 3 lần tui đều đoán dc em sẽ nói gì với tui, 3 lần tui làm em bất ngờ và tui cũng bất ngờ.

Tui bất ngờ khi em chỉ vừa nói đến 1 phim Pháp và mún giới thiệu tui soundtrack của phim này. Nhưng từ đâu ko biết, tui lại hỏi rằng có phải Amelie, và Amelie OST là thứ tui phát hiện cách đó khoảng 3 tuần.

Một lần khác khi em vừa hỏi tui có biết đến nghệ thuật vẽ tranh trên cát hay ko?

Tui cũng ko biết từ đâu tui lại nghĩ đó là từ cái clip cuả một cô gái Ukraine vừa đoạt giải Ukraine got Talent hay gì đó mà tui vừa xem xong bên blog Marcus, và tui lại hỏi em có phải vậy ko?

Và điều tượng tự lại xảy ra.

Lần thứ 3 là khi tui cho em xem những đoạn phim tui vừa hoàn thành. Trong đó có những soundtrack tui ko nghĩ là có người thứ 2 biết, ý tui là trong những người tui biết, nhưng em lại biết.

Nó luôn khiến tui nghĩ đến em khi những sự kiện đó đã gắn với những dòng giai điệu từ phim Amelie.

Trong lần giới thiệu tui về phim Amelie lúc nãy, em luôn kể tui nghe về phim này trong suốt buổi sáng hôm đó. EM kể về nó như một đam mê, tui càng thấy rõ đam mê ấy hơn khi em nói rằng em coi hết bộ phim này bằng youtube, vì em ko có nguồn khác để xem. Tui hỏi  em coi có hiểu gì ko khi youtube ko có phụ đề tiếng Anh. Em nói là ko, nhưng em vẫn thích, và coi đi coi lại nhiều lần.

Vì vậy, từ đó, suy nghĩ về em luôn gắn với tui khi tui nghe những track như La Valse d’Amelie, La Noyee, Comtine D’Un Autre Ete…

Dù bây giờ tui với em, cũng một thời gian, ko nói gì với nhau nữa, vì cũng ko có vấn đề gì cần nói và hơn ai hết, tui hiểu rằng tui cũng ko nên nói, bên cạnh tui vẫn còn em út, ko ai hiểu tui hơn em út và ngược lại.

Nên những suy nghĩ và kỉ niệm về em chỉ nên gắn với những giai điệu từ Amelie mà thui.

Còn sau đây là bài viết về chuyện hậu trường đây. Topic no.1 Chỉ đạo diễn xuất

………………………………………………………….

Hồi trước, bưởi Thi có kêu mún xem behind the scene và xem tui chỉ đạo diễn xuất thế nào khi làm phim.

Vì máy quay tui dùng là máy chụp hình nên pin rất hạn chế, dù tui đã sắm thêm 1 cục sơ-cua (chữ này phải đi từ chữ secure ra hông?) nhưng vẫn không dùng tự do dc. Kể cả đem theo đồ sạc.

Nên tui không có ghi hình lại những lúc tui nói chuyện với diễn viên trước khi quay.

Nên tui miêu tả bằng lời thui nhe.

Ở phần này, 3 nhân vật gây ảnh hưởng lớn nhất tới cục diện Slumdog đều thay đổi. Nếu như ở phần đầu, Công là một tay giang hồ hùng dũng, lời ăn tiếng nói đều cho thấy anh này thô bạo có thừa. Nhưng sang phần này, mỗi người đều đã trải qua một lần sinh tử, nên họ phải thay đổi. Công trở nên điềm đạm và kinh nghiệm hơn, Hải tuy vẫn nham hiểm nhưng đã thụt lùi về phía sau 1 bước và trở nên từ tốn hơn trước, còn nhân vật Phúc vốn dĩ mất trí nên lúc tửng lúc tỉnh, lúc vui vẻ hớn hở với mí fan gái hâm mộ, lúc đú với trai xe ôm gay…cho đến khi anh ấy lấy lại quá khứ thì nguyên bản Phúc Đoàn suy tư cùng điếu thuốc lập lại.

Tất cả những thay đổi này đều đc tui hướng dẫn diễn xuất trên phim. Riêng lý Hải thì ko cần, lý Hải hiểu luôn chuyện này nên tui ko cần nhắc chuyện đó khi diễn nữa, vì sự thay đổi của Hải cũng ko rõ rang cho lắm, vẫn là sự nham hiểm từ tốn hơn so với Công.

Cảnh Trí Cao đấm vào tui dưới góc nhìn của tui, có sự khác biệt với những cú ra đòn của Vũ. Các cú đấm mà Trí Cao ra đều ko hế có ý lấy mạng tui như Vũ đã từng.  Coi kĩ, sẽ thấy rõ điều đó. Điều này cũng tinh tế lắm nha.

Cảnh Hải gặp lại tui lần đầu, có ý kiến cho rằng Hải phải bày tỏ sự ngạc nhiên hơn nữa. Tui ko cho làm vậy là hay. Như vậy 1 là Hải sẽ rơi vào trường hợp DIỄN, 2 là nó sai về logic đối với 1 nhân vật như Hải. Nên sự bất ngờ 1 cách trầm lặng đầy dã tâm sẽ thích hợp hơn cho đoạn này.  Khi tui bắt gặp ý kiến này tui càng thấy rằng rõ rang nhiều người xem vẫn ko hiểu đc tâm lý nhân vật và họ thích nhân vật diễn hơn là sống.

Như tui từng nói, tui xây dựng các nhân vật của tui đều dựa trên cá tính của diễn viên, chơi với họ 3 năm trời giúp tui hiểu dc phần nào và xây dựng nên những tính cách phù hợp cho nhân vật, khiến họ ko cần phải diễn quá nhiều và tui cũng ko cần hướng dẫn họ quá nhiều trong khâu diễn xuất. Mọi thứ đều giữ dc mức tự nhiên cần thiết, những cảnh mà họ diễn ở mức cao tui đều hiếm sử dụng vào phim. Đó là 1 chút gì đó của sự rụt rè của Trí Cao trong những lần nói chuyện với Công, 1 biểu hiện thường thấy của lính mới. Chứ tui ko yêu cầu Trí Cao hùng hổ như là Công ở phần đầu.

Cảnh Trí Cao nhặt lá thư mà Hải dùng để dụ Công đến chỗ tui để tui tiêu diệt Công tar3 thù cho em Linh.

Chỗ đó tui hướng dẫn Trí Cao là khi tui bắt đầu lia máy quay lên gần mặt Trí Cao từ vị trí thấp hơn, là mặt bàn, thì chú ấy mới dc bắt đầu nhăn mặt, không đc cầm lá thư lên và nhăn liền trước khi tui bắt đầu lia máy lên.

Hay như chỗ em Linh quay lại cười khi tui vừa đặt tay vào vai em ấy.

Ban đầu em ấy diễn là quay sang thấy tui rùi mới cười và cười không thấy răng tức là không nhe răng cười, nhưng tui không đồng tình chỗ đó. Có 2 lý do để tui không đồng tình là 1 là hoàn cảnh đó nó phải khá kịch, tức là em ấy không cần nhìn cũng biết người phía sau là tui chứ 0 phải ai khác và thứ 2 là tui phải lấy cho dc nụ cười có hàm răng của em ấy thì cảnh đó nó mới bộc lộ dc ý đồ của tui và khai thác dc điểm ăn tiền của em Linh. Mới khiến các bưởi trai… chảy dãi lên bàn phím dc.

Điều này rõ ràng làm rực rỡ những khung hình đầu tiên của cảnh đó hơn bất cứ một nụ cười nào khác.

Chỉ đạo diễn xuất của tui ví dụ là như thế, nhưng có những khi tui tưởng tượng 1 kiểu mà tui đã cho là hay trước đó và khi bắt đầu quay thì 1 là tui quên nói với diễn viên, 2 là tui nói mà diễn viên chưa diễn đạt dc thì đôi khi chính những tình huống ấy diễn viên lại tự nhiên diễn dc những cách diễn khiến tui kịp nắm bắt là nó hay hơn cái cảu tui nghĩ và tui yêu cầu diễn lại theo kiểu đó nhưng chú ý khai thác nhiều hơn.

Rõ ràng nhất chính là ở phần đầu . Cảnh em Linh sau khi đọc lá thư tình của tui và đau đớn ngồi ở 1 góc phòng. Lúc đó tui chưa dự tính phải diễn chỗ đó thế nào thì em Linh đã khai thác đúng chỗ ngứa của tui là em ấy sau khi 1 phát vuốt tóc xong, gác cằm lên tay chống gối điệu nghệ. Hoàn toàn thuyết phục tui, và tui bắt em ấy diễn lại y như vậy để ghi hình lần cuối.

Còn đa số các kiểu diễn khác, từng chút nhỏ thì tui đều phải hướng dẫn để diễn viên biết hoàn cảnh lúc đó của mình là đang làm gì để mà diễn. Vì cho dù họ đã đọc kịch bản nhưng tui thừa biết không ai ngoại trừ tui hiểu dc cái kịch bản, vì tui viết rất là ngắn gọn, ít miêu tả mặt mũi và cách diễn diễn trong đó cho người đọc hiểu. Và vì diễn viên tui toàn sinh viên nên cũng không ai chịu khó ngồi ngâm cứu cái kịch bản để hiểu nhân vật dc. Chỉ có hồi lần đầu khi gửi kịch bản cho em Linh thì em ấy chịu khó in ra để đọc trước nhưng mà chắc sau lần đó đọc xong cũng chưa nắm dc tinh thần trong đó nên em ấy lần này không in ra xem luôn.

Nên vì vậy mà tui phải hướng dẫn rất nhiều ở những cái nhỏ nhặt của cơ thể thay vì là diễn xuất cơ bản, như tui nói, từng cái liếc mắt, cau mày, thời điểm giãn cách, nhịp thoại trên phim tui đều phải hướng dẫn rất thường xuyên khi thực hiện.

duyên dáng chưa?

Trường hợp bưởi Marcus là một khó khăn khác, mới xuất hiện trong lần làm phim này, bưởi ấy và tui không thể trực tiếp làm việc với nahu khi quay phim dc. Nên tui phải viết một đoạn kịch bản khá chi tiết, trong đó có miêu tả việc bưởi ấy thực hiện thế nào rõ ràng.

Sau đây là các trích đoạn tui gửi bưởi ấy:

Bưởi nên kiếm 1 người cầm máy quay để thể hiện  1st person view của P nha, máy lắc lư, nhìn wa lại ra vẻ còn bỡ ngỡ, cho thấy chân hoặc tay người cầm máy (tùy biến) để người xem cảm giác thực hơn, cho nó linh động 1 tí, đừng đặt góc quay chết cứng 1 chỗ nhìu  nha.

  • Máy quay bật dậy từ tư thế nằm thật nhanh, thở hổn hển 1 hồi
  • Quay cảnh chân đặt xuống đất từ giường, chỗ này có thể  đặt chết máy quay ở dưới đất
  • Đi từ từ ra ban công, ngó 1 hồi…xong
  • P ngồi trên xe, ngó dáo dác đường phố (way nhiều nhiều 1 chút, nhiều đoạn đường và quang cảnh khác nhau) rùi quay sang Marcus
  • Người cầm máy mở cửa xe,  đứng lên quay sang thì Marcus cũng vừa mở cửa.
  • Người cấm máy đi 1 đoạn, rùi quay lại nhìn Marcus, Marcus vẫn đứng cùng chiếc xe, tựa lưng vào xe giơ tay vẫy chào
  • Người cầm máy quay đi….hết.

Toàn bộ cảnh của bưởi ráng kiếm ai đó cầm máy đóng thế vai P giùm nha, cho khán giả cảm nhận dc không khí bộ phim chính là 1 hành trình đi tìm lại thân phận và quá khứ của nhân vật P. Vũ khí kì này đó, bí mật đó nha.

Và khi tui nhận dc những clip phim tư liệu Marcus gửi tui hơi bị choáng vì là mỗi clip chỉ có 10s, Marcus cũng không hiểu vì sao khi đẩy lên chất lượng cao thì máy quay bưởi ấy lại chỉ quay dc đúng 10s mỗi lần. Coi có tá hỏa không chứ. Và lúc đó mới nhìn vào 43 files bưởi ấy gửi tui chưa biết phải làm gì luôn, nhưng coi sơ qua 1 lượt và ngẫm nghĩ khoảng 10 phút tui mới biết mình phải sắp xếp thế nào.

Dù đã nắm dc kịch bản, chính tay soạn đưa cho Marcus nhưng khi nhận files thì nó lại khác so với mình nghĩ rất nhiều nên hơi bị ngập ngừng lúc đó.

Khi tui xem xong 1 lượt thì tui có gửi message cho Marcus qua facebook thì bưởi ấy chưa tin tui đã down hết và xem hết 43 files đó lun chứ. Đó là tui còn mất thời gian ăn uống giữa chừng đó nha

Nên tui dựng đoạn phim 2m20s dựa trên 43 files, mỗi files 10s, của Marcus chỉ mất khoảng 1 tiếng mà thui. Đó là từ đoạn tui và Marcus bắt đầu lên xe để tiễn biệt nhau đó.

Dù tui vẫn dựng phim theo kịch bản đã gửi Marcus, nhưng những đoạn Clip mà Marcus gửi tui thì không biết là tui có sử dụng đúng ý đồ của bưởi ấy khi quay không.

Vậy đó các bưởi! Đó là những ví dụ về cách tui chỉ đạo diễn xuất đó.

Có ý kiến giề không?

tui cao hơn phải ko?

…………………………………………………………..

Nói chung tui chỉ đạo diễn xuất cũng như kì trước, mí cái ví dụ trên là những cái tui còn nhớ.

Lần này chỉ khác lần trước là tui nhận thấy đối với trường hợp em Linh thì để đạt dc mức tốt nhất thì chỉ nên làm việc riêng với em ấy.  Mí ảnh sến tui với em ấy thì cũng ko có ghê gớm nhưng nếu có người thứ 3 thì mọi chuyện ko dễ dàng chút nào. Mà tui cơ bản cũng ko thể hẹn thêm 1 ai khác lên quay giùm dc, vì hẹn hò với diễn viên trong phần phim này là chuyện kinh khủng nhất. Nên mí cảnh quí vị thấy giữa tui và em Linh là toàn bộ chỉ có 2 người tự quay tự  diễn hết đó, có ai quay giúp hết đó.

 

Kì sau tui sẽ nói về khâu dựng phim nha

Mức độ ngày càng tăng đó nha

17
Nov
09

Slumdog Mafia: The End of Destinies được duyệt chiếu tại ĐH Quốc Tế

Số phận hẩm hiu của Slumdog trải dài từ trong phim lan sang đến ngoài đời.

Bộ phim đã vướng 1 trở ngại lớn là chưa qua kiểm duyệt để công khai quảng bá và công chiếu tại ĐHQT.

Khi xảy ra 1 trường hợp ngoài dự tính của tui là báo Tuổi Trẻ muốn tham dự buổi công chiếu này, vào thứ 7, 7.11.2009, ở trường tui, thì tui mới phải suy nghĩ đến việc xin phép nàh trường, cụ thể là thầy Hiệu Trưởng.

Khi tui viết mail cho thầy vào chiều thứ 6, một ngày trước ngày công chiếu, để xin phép, thì lập tức sáng sớm hôm sau, nhà trường gọi điện và yêu cầu tui ngừng lại để thầy thong qua bộ phimn.

Thực ra tui chọn ngày thứ 7 là có 1 mục đích ngoài việc hôm đó lớp tui đi học đầy đủ nhất, để có thể hỗ trợ tui khâu chiếu phim và thu tiền nguyên góp.

Đó là, ngày thứ 7 là ngày mà hành chính đc nghỉ. Nếu tui âm thầm như dự kiến thì buổi công chiếu vẫn sẽ diễn ra như kế hoạch mà  ko bị can thiệp, vì quả thực, hôm đó thầy HT thì đi công tác, Bí thư trường thì ko có giờ hành chính. Do đó, ko ai có thể cản đc buổi công chiếu này.

Tui âm miu là như vậy.

Nhưng tui đã phải nghĩ đến trường hợp xấu là sau buổi công chiếu đó, báo chí đưa tin, thì tui sẽ phải gánh những hậu quả khó lường.

Chưa hết, việc thu tiền, dù là tự nguyện dựa trên sự thỏa mãn người xem và ko hề ép buộc cũng là một vấn đề mà tui phải cẩn thận nếu ko xin phép trước.

2 yếu tố này đủ để tui phải đắn đo cẩn thận việc liều mình chiếu phim hay là ko.

Nhưng để đi đến quyết định đánh cược vào khả năng đc chiếu qua việc chính thức xin phép Hiệu trưởng còn phụ thuộc 1 yếu tố khác.

Đó là:

Nếu việc xin phép thành công thì tui tin rằng nhà trường sẽ giúp tui 1 tay trong việc quảng bá phim đến với sinh viên, hỗ trợ tui để bộ phim dc thành công ở mức cao nhất.

Và sự việc diễn ra như tui dự tính ở nửa đầu là Bí Thư trường khi gọi điện can thiệp kêu tui ngừng chiếu  đã đề cập đến vấn đề nếu bộ phim dc thầy HT thông qua thì phía Đoàn sẽ hỗ trợ tui về mặt kĩ thuật, tức là cho tui chọn bất kì phòng chiếu nào tui cho là tốt nhất cho bộ phim và sẽ giúp tui quảng bá công khai, chính thức đến với sinh viên.

Vì qua bộ phim này, số tiền nguyên góp tự nguyện từ sinh viên tui sẽ dành ½ cho quỹ từ thiện và ½ cho việc bồi dưỡng những diễn viên bạn bè đã giúp tui hoàn thành bộ phim này.

Cho nên, việc làm giảm khả năng đc chiếu phim để làm tăng khả năng thành công và hốt bạc của nó tui đã đánh cược vào cái mail gửi thầy HT.

Tui tin rằng, nếu tui ko gửi mail, tui vẫn sẽ êm thấm chiếu dc phim ngày hôm đó, vì ko ai bít gì cả. Vì đó là ngày thứ 7 cuối tuần.

1 tuần chờ đợi câu trả lời cuả thầy HT (anh ấy), vẫn ko có kết quả. Nên tui quyết định hôm nay lên gặp ảnh để có thể trực tiếp trao đổi cho mọi việc kết thúc nhanh gọn lẹ.

Để có thể nắm đc vấn đề tui sắp nói.

Tui sẽ kể lại câu chuyện câu chuyện cách đây 2 năm, 2007, 2-3 ngày trước khi tui lên đường sang Đài Bắc để mang về chiếc máy ảnh trúng thưởng Canon Ixus 70, chiếc máy đã cùng tui làm nên series phim Slumdog Mafia, thì ngày hôm đó tui lần đầu tiên diện kiến anh ấy ở phòng làm việc của Hiệu trưởng.

Còn vì sao tui lại vào đó là 1 câu chuyện ly kỳ chấn động trường ĐH Quốc Tế lúc đó, mà tui là người trực tiếp gây ra. Hực hực, sợ chưa?

Khi Yahoo 360 còn là 1 thế lực mạng xã hội ở VN vào tháng 2007, thì tui đã chơi 2 cú, 2 cú chơi dại, 1 là tui treo hình chân dung anh ấy lên avatar blog và kèm theo status “Tui với anh ấy, ai đẹp trai hơn?”

Cái dại thứ 2 là sau khi tui đi chim ngưỡng lễ khai giảng năm đó về tui thấy ko hài long đối với 1 trường Đại Học đẳng cấp vì phần văn nghệ cảu buổi lễ “nhuốm đầy màu sắc chính trị” và tui viết cho 1 bài tràn giang đại hải miả mai ban văn nghệ trường và ko quên nói móc luôn Bí thư trường. và ko may, vài ngày khi bài viết đc đăng lên blog tui lúc đó thì có 1 anh chàng, hình như chàng ấy ghen ghét cái sự hấp diêm của blog tui và tui hay sao mà lập tức send cho cả list chàng ấy cái blog tui và kèm theo “thằng này nó chửi trường nè”….rồi, thế là xong.

Ngày hôm sau, gần cả trường, Ban Giám Hiệu, Khoa Quản trị Kinh Doanh, Giáo viên chủ nhiệm trẻ đẹp tài năng vừa về trường lần đầu tiên đi dạy….đều biết tui là ai hết! Và blog tui đã dc in ra tất tần tật các thứ liên quan đến trường.

Và cuộc chiến blogger ở IU nổ ra, cuộc họp khẩn giữa tui và các bạn bí thư cũng như giám hiệu diễn ra, cuộc gặp giữa tui và anh ấy diễn ra sau cùng tại phòng làm việc của anh ấy. Cuộc nói chuyện hôm đó giữa tui với anh ấy diễn ra cũng vui vẻ nhưng đầy hàm ý.  Và sau đó tui thấy thái độ anh ấy đối với tui khi gặp nhau trên trường cũng thoải mái, than thiện, tui nghĩ anh ấy chắc chắn sẽ nhớ chuyện này lâu dài, nhưng ko phải để bụng mà là nhớ về 1 trong những nam sinh viên cá biệt ở IU-ĐHQT mà anh từng chạm trán.

Khi tui biết tin blog tui đã bị ng ta phanh thay xẻ thịt là lúc tui đang ở Hà Nội. Bạn tui gọi nói có mún giúp xóa hết blog ko, ko để lại dấu vết gì cả thì tui đã quyết định tui để yên, ko hề chỉnh sửa 1 thứ gì, và thêm vào đó là 1 bài viết khẳng định tui dek thèm sửa bất cứ 1 thứ gì và tuyên bố với những ai và lăng mạ tui 1 cách ngu xuẩn bằng 1 bài viết trả đũa góp phần lăng xê hình ảnh đa tài của tui. Hực hực, tui thừa cơ người đời lũ lượt, từ sinh viên đến GV, từ cán bộ đến giám hiệu trường đều vào xem blog, tui làm 1 bài lăng xê hình ảnh mình ghê rợn.

Dĩ nhiên, đó là những lý luận có cơ sở và chắc tay để đối lại với phe sinh viên chống tui khi đó.

Và mọi việc su đó cũng kết thúc êm đẹp khi tui viết 1 lá thư tay cho anh ấy bằng tất cả sự chân tình của mình và kèm theo phần xám hối ko kém phần lâm ly bi đát.

Đối với phe sinh viên, thì số chống tui đa phần do hiểu lầm việc tui ghẹo 1 cô gái xinh xắn trên hình chụp của tui là cô này nhìn giống quái vật, mà cái đứa vào coi thì lộn với 1 đứa khác, nên nó nói với con nhỏ bị lộn là tui chê nó giống quái vật, nên nó khóc. Nên mới có 1 cuộc chiến chửi rủa tui như thú cho sự hiểu nhầm đó. Còn cái em tui ghẹo thì em này là hot girl của khoa tui lúc đó, tui với ẻm cũng hay ghẹo nhau nên ai cũng biết trừ cái bạn lộn kia thui nên mọi việc dễ dàng giải quyết ngay sau đó.

Còn vụ sinh viên vào nói tui chửi trường thì ko nhìu, vì đa phần, ko ai nói ra nhưng ai cũng biết những điều tui nói là đúng, chỉ là họ ko ai nói ra mà thui. Với lại tui ko có chửi trường, tui chỉ chửi những bộ óc cổ hủ ở ban văn nghệ mà thui.

hực hực, thiệt tình là 1 cú chơi dại làm tui phải nhớ suốt đời.

Đó là một ấn tượng khó phai giữa tui và anh ấy, cách đây 2 năm.

Hôm nay, khi tui đặt đít xuống thì anh ấy tươi cười và nói:

“Cuộc đời sinh viên của em cũng hay ha, 2 lần đc vào phòng, ngồi salon nói chuyện với Hiệu trưởng”

Và anh ấy do ko có nhìu thời gian nên cũng vào đề ngay bằng chút vòng vo để tui có thể hiểu ý và thông cảm cho anh ấy.

Vì việc nhà báo sẽ tham gia vào buổi công chiếu này, nên với tư cách là 1 người đứng đầu tổ chức, 1 tổ chức đang nhạy cảm ở VN-Giáo Dục, thì việc ko mún có nàh báo tham dự 1 bộ phim do sinh viên trường làm và dc trường cho phép công chiếu lại là 1 bộ phim bạo lực giết người như ngóe.

Nên việc thông tin lên báo có thể bị sai lệch như “sinh viên trường ĐHQT làm phim bạo lực và nàh trường cho chiếu bộ phim như thế ấy”

Tui hiểu điều này và bắt đầu lo lắng rằng anh ấy sẽ nói câu tiếp theo là anh ấy sẽ ko cho chiếu.

Và điều tui đang tưởng tượng, lo lắng ko xảy ra.

Anh ấy cho tui chiếu, nhưng với điều kiện, ko nên mời nàh báo lên tham dự để tránh những điều anh ấy lo ngại.

Vậy là xong.

Nhưng còn 1 vấn đề là viêc thu tiền sinh viên sau khi xem.

Tui đặt vấn đề đó với anh ấy để tránh việc tui bi hố sau này.

Thì anh ấy làm tui cảm kích vô cùng khi đáp lại rằng

“Về nguyên tắc, thầy ko thể cho phép em thu tiền sinh viên đc. Sv mình đi học đã đóng nhiều tiền học phí rồi. Nên nàh trường ko thể cho phép em làm điều đó với tư cách sinh viên dc”

Và tui mòi chài

“Dạ, em thu tiền chỉ dựa trên sự thỏa mãn của người xem, và em dung ½ số tiền thu đc cho quỹ từ thiện, ½ bồi dưỡng cho bạn bè diễn viên em. Em ko giữ đồng nào hết thầy. Với lại, việc nguyên góp tiền ko hề ép buộc”

Anh ấy đáp sau lúc suy nghĩ ngắn:

“Vậy em cứ coi như chưa hỏi ý tôi, tôi sẽ làm ngơ việc này. EM là 1 leader, em biết suy nghĩ cho bạn bè và người khác là tốt, nhưng về nguyên tắc, tôi vẫn ko thể đồng ý cho em làm việc đó. Nên em hãy cứ coi như chưa hỏi ý tôi, tôi sẽ làm ngơ. Nhớ đừng nói là tôi đồng ý cho em làm việc này.”

Chậc, cảm kích gì đâu á!

Vậy là phim dc vừa đc trường giúp cho chiếu, vừa đc công nhận, vừa đc thu tiền. Còn gì hơn?

Và tui chưa kể 1 mấu chốt cuối cùng khiến tui quyết định đánh cược vào cái khả năng phim dc thông qua lần này.

Đó là tui cảm giác anh ấy là người có để ý đến điện ảnh!!!

Khậc khậc.

Quây lại 2007, khi blog tui sôi sục cuộc chiến blogger. Tui sau khi post các bài trả đũa khán giả thì có post bài viết về phim, về mí phim từ comic.

Và đến lúc tui lần đầu vào tiếp kiến anh ấy năm đó, trong buổi nói chuyện, anh ấy có nhắc đến bài viết đó và anh ấy có vẻ hứng thú đề tài này khi anh ấy cô gắng cho tuithay61 anh ấy khuyến khích tui viết những bài như vậy, về đề tài điện ảnh mà anh ấy thấy hay, thay vì những sự thật trần trụi mang tính đả kích mà tui thường viết.

Đó là điểm mà khi nhớ lại khiến tui nghĩ rằng anh ấy cũng là người xem phim có đẳng cấp. Cấp thấp hay cao thì tui ko biết.

Và bất ngờ hơn, việc ấy đúng như tui linh cảm. Anh ấy đã nhận ra dc 1 vài soundtrack tui dùng là tui chôm từ phim nào sau khi anh ấy đã 2 lần xem phần 2 của Slumdog Mafia. VÀ anh ấy tâm sự rằng thời gian anh ấy du học, anh ấy luyện nghe bằng cách xem phim trên HBO, xem rất nhiều, nên anh ấy cũng hứng thú với điện ảnh là vì vậy.

Và mọi việc tui tiên liệu đều đã đúng.

Chỉ 1 câu, tui thấy mình ko tệ chút nào. Khậc khậc.

………………………………………………..

PS: thậm chí, anh ấy làm tui bị shock nhẹ khi an ủi tui là đừng bùn vì ko dc nhà báo đế ntham dự. Tui cũng ko có bùn, và tui nói thẳng với anh ấy rằng tui ko mún báo chí đưa tin về bộ phim mà tui mún họ đưa tin về tui đã làm bộ phim như thế nào. Tui đã làm nó bằng chiếc máy ảnh mini giá dưới $200 của Canon. Và thông điệp tui mún báo gửi đến người đọc là những ai yêu điện ảnh, mong mún có 1 bộ phim của riêng mình, nhưng ngần ngại vì nghĩ mình ko có điều kiện, ko có máy quay phim thì hãy quên đi. Hãy làm phim bằng tất cả những gì mình có, ko lẽ mình ko có 1 chiếc máy chụp hình mini giá chưa tới $200 sao? Tui đã làm bộ phim tui như thế và tui mún người đọc nhận ra mình cũng có thể làm phim mà ko cần đến máy quay phim đúng nghĩa.

 

Và anh ấy tán thành thông điệp ấy của tui với báo chí, chứ ko phải là khoe phim tui trên báo.

Tui cũng nói thẳng với anh ấy, tui làm vậy là mún tiếp xúc Canon, tui mún xin tài trợ từ Canon vì tui có thể giúp nó lấy danh tiếng cho dòng máy chụp hình kts mini giá rẻ nhưng có chức năng quay phim cực tốt!

Và anh ấy làm tui cảm kích lần thứ 2 khi nói rằng anh ấy sẽ giúp tui, nhưng theo 1 kênh khác là anh ấy sẽ kêu đệ tử anh ấy, anh ấy ngoài chức danh Hiệu trưởng ĐHQT ra, còn là người sáng lập khoa Quản lý Công nghiệp của Đh Bách Khoa, phó giám đốc khu công nghệ cao Tp.HCM. Nên anh ấy có đệ tử bên Canon ko có gì lạ. VÀ anh ấy nói giúp tui gặp Canon thông qua kênh này.

Tui ko chắc anh ấy có thời gian và nhớ  làm chuyện này ko, nhưng chỉ cần hảo tâm này của anh ấy là tui vui rồi.

 

15
Nov
09

Review Slumdog Mafia: The End of Destinies (Minh Thi)

11

Gái mọt sách, nổi tiếng Hà Nội

Quen sau khi Slumdog Mafia ra đời, từng có độ đi chơi khi vào Saigon

Chị ấy là Minh Thi.

Bài viết này do bị Marcus-đao phủ của Slumdog Mafia truy sát nên có phần gấp gáp, đọc đang phê thì nó từ từ dc vài phát xong tịt ngòi chấm hết luôn. Bài viết có sự đồng điệu ở 1 số điểm với Marcus., tuy nhiên, nét đặc trưng riêng cuả Minh Thi là 1 sự hâm mộ trung thành và kiên định một cách dễ thương đối với đạo diễn và bộ phim.

Sau bài này, nếu chưa có bài nào khác dc review xong thì tui sẽ bắt đầu post các bài tạm gọi là đằng-sau-Slumdog Mafia để trả đũa nha. Các bài viết đó cảu tui đã dc biên từ trước khi phim công chiếu, trong đó tui đã trù liệu mấy thứ mà tui biết chắc sẽ bị chê nên tui mới viết ra để người đọc biết đc đằng sau mí cái đó tui đã âm miu cái gì nha.


…………………………………………………………………………………………..

Mến tặng chú Ba Sài Gòn  black_heart

Ít thấy  trường hợp làm phim nào ở nước ta lại đặc biệt như trường hợp của chú Ba Sài Gòn (tức đạo diễn Phúc Đoàn) với bộ phim Slumdog Mafia và sequel của nó, Slumdog Mafia: the End of Destinies (từ nay tạm gọi là SM2). Đặc biệt ở chỗ, chú Ba tung ra phim thương mại hấp diêm, nhưng lại có yếu tố nghệ thuật, có phong cách riêng, và làm phim không phải vì bất cứ mục đích gì ngoài việc tự sướng và làm cho người khác sướng cùng (which is adorable). Nói thế để thấy rằng, chỉ riêng nhiệt huyết của chú Ba thôi đã khiến cho người ta cảm động và chú ý rồi. Nhưng nhiệt huyết thôi chưa đủ, chính năng khiếu và nỗ lực vượt lên chính mình của chú Ba mới là điều thu phục các khán giả của Slumdog Mafia, trong đó có những người đam mê điện ảnh thực sự. Cá nhân mình, dù không thể viết được review thật hay như hai blogger Marcus và Siriusstar, cũng xin đóng góp một bài viết bày tỏ tình cảm của mình dành cho bộ phim mình thực sự yêu thích và trân trọng này. Đáng tiếc là mặc dù xem phim đã hai lần, nhưng lại xem online nên mình không có điều kiện thưởng thức bộ phim được trọn vẹn. Chắc chắn mình sẽ còn xem lại lần nữa khi nhận được DVD.

Slumdog Mafia: the End of Destinies so với phần đầu có thể nói là một bước tiến vượt bậc, cả về dựng phim, dẫn dắt câu chuyện và diễn xuất. Một trong những điều đáng khâm phục nhất ở Phúc Đoàn là việc anh (gọi dzậy cho trang trọng) đã biết kết hợp khéo léo nhiều yếu tố đối lập: động và tĩnh, mơ và thực, tình người và ác tâm, đau khổ và hạnh phúc,…trong cùng một bộ phim mà không gây cảm giác lộn xộn, thiếu nhất quán. Nhờ sự kết hợp khéo léo này mà bộ phim có nhịp điệu tương đối uyển chuyển, lôi cuốn, không lúc nào khiến người xem rơi vào buồn chán hay lơ đãng. Thành công lớn nhất của SM2 chính là việc bộ phim gieo vào lòng khán giả những cung bậc cảm xúc hết sức phong phú: lúc nao lòng xúc động trước hình ảnh Marcus cô đơn giữa dòng người đông đúc, lúc thả hồn theo điệu nhạc du dương làm nền cho đoạn hội ngộ lãng mạn giữa Phúc và Linh, lúc hả hê khoái trá trước sự xuất hiện của nhiều nhân vật nổi tiếng và hấp diêm trong những cảnh cameo.

Đặc biệt, những đoạn phim miêu tả nội tâm của nhân vật Phúc Đoàn tỏ ra rất ấn tượng, có tính dẫn dắt câu chuyện. Mặc dù lời thoại của Phúc trong phim hết sức hạn chế, nhưng người xem vẫn có thể nắm bắt và thấu hiểu được những gì đang diễn ra trong lòng anh nhờ lối quay phim khéo léo, sự hỗ trợ của âm nhạc và khâu voice-over xuất sắc. Tiêu biểu nhất là đoạn Phúc bừng tỉnh sau cơn mê và thấy mình trơ trọi một mình trong căn phòng của người bạn. Máy quay sau đó lia ra cảnh vật phía bên ngoài căn phòng, cho ta thấy đôi mắt của Phúc Đoàn đang hướng về nơi xa, như thể anh đang kiếm tìm một điều gì đó, một câu trả lời cho bao nỗi hoang mang, hoài nhớ mơ hồ chất chứa trong lòng anh. Ngoài ra còn đoạn Phúc chạy lên cầu thanh tìm Linh. Máy quay khi đó hướng về phía những bậc cầu thang dẫn đến nơi Linh ngã xuống, hình ảnh bỗng chốc rung chuyển, trở nên nhòe nhoẹt, mờ ảo, cho thấy sự gấp gáp của bước chân và nỗi sợ hãi bất thình lình trong lòng Phúc. Cuối cùng là những tâm sự chân thành từ tâm can Phúc Đoàn và hình ảnh Slumdog dần lùi xa trên nền nhạc buồn, như một lời tiễn biệt để lại thật nhiều luyến tiếc trong lòng người xem.

Mặc dù thuộc thể loại phim hình sự – tội phạm, SM2 gây xúc động mạnh mẽ vì đề cập đến thân phận con người và đặc biệt là tình người. Người xem không khỏi suy nghĩ khi nghe những lời nhân vât Công nói với người anh em của mình: đã bước chân vào chốn giang hồ thì thật khó thoát ra. Lời nói thật đơn giản nhưng có lẽ chính là lời của những con người đã trót để tay nhúng chàm, gieo rắc bao tội lỗi để rồi mãi mãi gắn cuộc đời với bóng tối. Tình yêu, tình anh em bạn bè và cả tình trai trong Slumdog Mafia cũng khiến người xem không khỏi bâng khuâng, xúc động. Bởi lẽ, những giây phút lãng mạn giữa Phúc và Linh, hay hạnh phúc của vợ chồng Vũ và cả tình bạn giữa Marcus và Phúc đều thật ngọt ngào, trong sáng nhưng quá đỗi mong manh. Đúng như blogger Siriusstar đã nói, có thể ví Slumdog Mafia: the End of Destinies như một bản giao hưởng buồn mà mỗi thân phận của một nhân vật trong phim là một nốt trầm; nốt trầm trong bản nhạc có thể chẳng gây được ấn tượng ban đầu với người nghe nhưng dư âm của nó còn vang vọng lẩn khuất đâu đó để những lần nghe lại sau đó người nghe thêm phần ấn tượng và nhớ mãi.

Có lẽ sẽ là một thiếu sót lớn nếu viết về Slumdog Mafia mà quên không nhắc tới diễn xuất, một trong những yếu tố quan trọng nhất làm nên thành công của bộ phim. Trí Thất với đôi mắt liếc xéo và điệu cười nhếch mép thực sự gây ấn tượng như một mafia nham hiểm thực sự. Các diễn viên Vũ, Hải, Công, Phúc đều hoàn thành khá tốt vai diễn của mình. Riêng Linh với gương mặt ăn ảnh và biểu cảm thể hiện tố chất của một diễn viên điện ảnh tiềm năng. Các diễn viên cameo đều gây ấn tượng khi đưa người xem đi từ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác và những tràng cười vui vẻ. Marcus dĩ nhiên rất tuyệt vời điệu nhảy điệu nghệ giữa phố. Ấn tượng nhất với cá nhân mình là nhân vật Dưa Leo vô cùng hài hước và có duyên. Ngoài ra sự xuất hiện ngắn ngủi nhưng đáng nhớ của kẻ-mà-ai-xem-phim-cũng-biết-là-ai-đấy ở end credits củng rất vui nhộn và dễ thương.

Một điểm yếu của SM2 (vốn là điểm mạnh nhưng bị lạm dụng hơi quá đà) là khâu xử lý âm nhạc. Dù nhạc phim rất hay và được kết hợp tương đối khéo với cảnh phim, nhưng do nhạc bị sử dụng quá nhiều (có lẽ suốt cả phim) nên nhiều đoạn thành ra giống với clip ca nhạc. Theo ý mình thì chú Ba nên sử dụng âm thanh sống nhiều hơn (một đoạn tiêu biểu cho việc sử dụng âm thanh sống thành công là đoạn Phúc tỉnh dậy trong phòng của Marcus). Ngoài ra đôi khi chú Ba sử dụng nhiều voiceover mà lại ít cho nhân vật của mình lên tiếng quá. Chính sự lạm dụng voice-over và âm nhạc (dù rất hay) khiến cho việc xây dựng tính cách nhân vật có phần hơi thiếu chiều sâu (dù sự phát triển tâm lý thì tương đối hơp lý và rõ ràng). Nếu không có những điểm yếu này thì SM2 sẽ còn hay hơn rất nhiều.

Dù vẫn còn những điểm yếu cần khắc phục, nhưng với những gì chú Ba và những người bạn đã làm được, có thể nói Slumdog Mafia: the End of Destinies là một thành công vô cùng đáng hoan nghênh và khích lệ.

Cảm ơn chú Ba vì bộ phim thú vị và hy vọng một ngày nào đó không xa, chú Ba sẽ trở lại với máy quay và cống hiến cho khán giả nhiều bộ phim hay hơn nữa!

Xem Slumdog Mafia: the End of Destinies tại đây!

14
Nov
09

Review Chú Ba: Phuc Doan, a case study (HTV)

Lâu lâu chen bài này vô cho đỡ ngán nha, dù sao nó cũng dính líu tới phim, nhưng nó là review về tui chớ ko phải review phim nữa nha.

Tui ko biết HTV là ai, chỉ biết là bạn trên blog của Marcus và fan cảu PhanG(ay)

Anh này có vẻ quan tâm tui cũng dữ lắm, thấy viết có vẻ là để ý hành tung tui từ lâu rồi nha.

Thui đọc rùi chửi thầm tui là thằng lìn này lại tự sướng nữa nha.

Chòi, lâu mới thấy người lạ viết về mình nên khoái quá mang về khoe thôi nha

Bài này tuy so sánh hơi quá tay nhưng mà ko phải là sai nha. Tui biết bài này khi tui kiểm tra người ta đang xem blgo tui từ nguồn nào nha và tui thấy có nguồn lạ nên nhảy vào xem thì thấy nha.

………………………………………………………………………………………

Biết Chú Ba thông qua blog anh PhanG và biết ở đây chỉ giới hạn trong cái nghĩa aware of him. That’s all! Sự đình đám của series phim Slumdog Mafia của chú ấy mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão thôi. Tui tin là khi giới truyền thông được kéo vào thì sẽ còn nhiều thứ xảy ra nữa. Tui sẽ không bàn nhiều về nội dung vì đã và sẽ có những người làm việc ấy một cách tốt hơn tui. Dù phim là một dấu chấm hết cho series nhưng qua đó tui lại thấy rất nhiều thứ đang bắt đầu.

Bạn còn nhớ khi Obama chiến thắng thì hàng loạt cty, các nhà bình luận và nhất là dân làm HR đã ngay lập tức lấy ông ta làm một case study cho leadership. Vậy đâu là điểm tương đồng giữa Chú Ba và Obama.

Giống:

  • Có năng khiếu lãnh đạo.Cần nhấn mạnh là lãnh đạo (leader) chứ không phải quản lý (manager) nha. Vì họ là người biết đưa ra những quyết định đúng đắn vào lúc quan trọng nhất. Những quyết định này chắc sẽ được chú Ba tâm sự trên blog của chú vài ngày sau đó (theo như chú hứa.)
  • Biết xây dựng một đội ngũ hợp lý. Nếu như Obama biết mời Binden ([phó tổng thống hiện thời] vì những kinh nghiệm ngoại giao lão luyện) vào his cabinet thì chú Ba cũng biết mời Khoi Do cho phần làm poster. Nói cách khác, họ là những người biết chọn đúng người đặt vào đúng vị trí và thậm chí là lấp vào những chỗ yếu của mình.
  • Có những mối quan hệ rộng rãi trước đó mà có thể giúp ích cho họ sau này. Obama đã có sự ủng hộ hết mình từ Oprah Winfrey và cộng đồng người Mỹ gốc Phi thì chú Ba có sự ủng hộ từ 4 nhân vật “Cu Sìu Nên Liều” và những bạn đọc thân thiết khắp nơi.

Khác:
Cần nên nhớ rằng, tất cả các mối quan hệ trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng đều ít nhiều có động cơ. Nói trắng ra là những người bỏ tiền cho quỹ vận động tranh cữ chắc chắn sẽ có những lợi ích về kinh tế sau này. Oprah Winfrey và cộng đồng người Mỹ gốc Phi ủng hộ phi lợi nhuận thì cũng có thể giải thích vì nguồn gốc về chủng tộc và cảm tình vì cùng màu da.
Vậy trong trường hợp chú Ba là vì cái gì?

  • Lợi ích kinh tế? Không. Vì như lời của Siriusstar (mà chú Ba hay gọi là bưởi* Si) thì “chú là cái quái gì mà tui phải o bế chứ” (hình như là vậy)
  • Nguồn gốc chủng tộc? Càng không.
  • Thế là vì cái gì khi chú Ba mới 21t mà có thế có một sự ủng hộ từ Tứ ca (xấp xỉ tam tuần ) như thế? Nếu không phải là một sự chia sẽ về một đam mê cháy bỏng: ĐIỆN ẢNH và những tình cảm kiểu bromance (brother romance) mà chú Ba hay gọi đùa là “tình trai”.

Đó là khác biệt lớn nhất mà tui thấy được.

Rất tiếc là tui không có điều kiện quan sát những lúc chú Ba làm đạo diễn phim, những lúc chú Ba đưa ra quyết định thay đổi hướng câu chuyện, hay cả những lúc chú Ba thuyết phục các bưởi NêCuLy tham gia vào phim. Đó ắt hẳn là những dữ liệu quý giá để có thể xây dựng thành một case study thú vị cho dân HR, một case study thuần Việt!

Để kết thúc một series phim và mở ra một tương lai mới của một anh chàng SV ngành Tài chính-Kế toán, IU, tui xin nói với chú rằng “Phong cách là nhất thời Đẳng cấp là mãi mãi.” Và chú sẽ còn tiến xa hơn nữa trên con đường mà chú đã chọn (không phải là làm đạo diễn nha pàkon) với những kỉ năng leadership mà chú có được trong thời gian qua.

* chú Ba gọi buddy của mình là bưởi

Và những gì bạn cần làm sau khi đọc bài này là click vào đây http://chubasaigon.wordpress.com/đây

……………………………………………………

link bài nè nha

……………………………………………………………..

Có một thông tin ở bài viết cần dc giải đáp là ngoài Marcus là do tớ hê lên ai mún cameo vai anh vệ sinh chùi rửa cứu đời Phúc Đoàn thì Marcus lên tiếng, còn 3 cameo Phanxine, Poly, và Sirius là mí anh ấy hiến dâng cho tui đó nha. Tui ko phải mòi chài mí anh này đâu, trừ trường hợp Sirius đã lên tiếng nhưng còn ngại ngùng, e thẹn ko mún chường mặt ra như Marcus lúc đầu thì bị tui dụ dỗ cho chịu luôn thôi đó nha.




Blog Stats

  • 31,271 khách ghé sạp hàng bưởi

Lịch sử chiều dài blog chú ba

 

December 2009
M T W T F S S
« Nov    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031