09
Feb
10

Đằng sau cục cứt

Trong lòng anh nặng trĩu 3 chữ bất hiếu nhi

Cuối năm, theo lệ làng phép blog thì phải biên 1 entry dài dài 1 chút để outstanding với các entry gần đây.

Năm qua bà con theo dõi blog liên tục thì biết hết trơn rồi nên ko có gì phải tổng kết nữa. Mà nói chuyện tương lai thì cũng nói hoài nên cũng ko còn biết gì nói nữa đây.

Bắt đầu từ chuyện học hành, đề tài thesis lại thay đổi, ko làm cái đề tài định giá và phân tích doanh nghiệp (Business analysis and valuation – thể loại dùng làm cho qua các kì thesis) nữa, mà bỗng nhiên mún đổi sang 1 đề tài hoành tráng lửa hơn.

Cũng ko phải tự nhiên mà muốn vậy, chẳng qua là cuộc đời ko ai có thể tính toán dc mình sẽ làm điều đó như thế nào, chỉ có thể biết rằng mình có thể làm nó mà thôi.

Số là tui cũng dự định làm đề tài về accounting từ lâu, nhưng khổ nỗi mún làm thì phải có số liệu mà chả ma nào nó dám đưa cho mình mí thứ đó hết trừ phi là máu mũ hay người tình với nó.

Nên cuối cùng đành biết thân bít phận mà chọn cái đề tài kia cho qua cho rồi, để thời gian học lại nhìu thứ.

Nhưng quả thiệt, dường như con đường về tài chính + kế toán/kiểm toán nó đã dc định đoạt sẵn cho tui nhưn trong những cuốn tử vi đã chấm hay những lá bài đã bốc mà giờ đây, cũng do duyên số mà tui may mắn rơi vào tay 1 GV hướng dẫn đặc biệt nhất cảu kì này.

Sự thật là khi tui chọn đề tài định giá tui đã nhắm vào những GV khác để họ hướng dẫn trong tờ ghi nguyện vọng, nhưng rốt cuộc ko ai trong list đó là GV kì này của tui cả.

Nhưng trng cái rủi nho nhỏ đó là 1 cái may mắn lớn, GV mà tui dc xếp vào là người giữ trọng trách dùng tất cả số liệu kế toán của trường trong 3 năm gần đây để áp dụng Balanced Scorecard mà phân tích để ko chỉ đánh giá 4 perspectives của trường mà còn tìm ra giải pháp tạo income cho trường, nghe là thấy đau đầu rùi.

Vì vậy mà cái project lớn này dc GV gợi ý nhóm 3 sinh viên dc hướng dẫn tham gia. Nếu tham gia vào project này, tui ko chỉ hưởng dc cái lợi lớn là dc nghía tất cả các số về kế toán của trường mà còn dc training sớ về kế toán VN cho mà biết nữa. Chưa hết, đề tài này dc 1 nhóm sv tham gia cùng GV làm, là 1 tiền lệ chưa có ở trường, vì thesis chỉ áp dụng cho one on one mà thui. Nên nhờ cái đề tài này mà cái proposal của tui (mỗi sv phải làm topic proposal và lên defense trước hội đồng để xét coi có cho làm hay ko) chắc lại thuộc loại gớm nhứt khoa nữa quá. BÀ con ai nấy tối thiểu từ 2 trang đền 10 trang 1 proposal, tui thì chưa tới 1 trang. Vì biết gì đâu mà ghi, tới giờ vẫn chưa bít làm sao lun ngoài cái objective của topic.

Nên Tết này GV yêu cầu ở nhà đọc hết cuốn Balanced Scorecard cảu cha Paul R. Niven giề đó, mới mua hôm qua, chưa kịp nghía nữa.

Nói chung là tui nghĩ duyên số đã cho tui cơ hội típ xúc với practical accounting thì đó là một thông điệp cho tui thấy rằng, số phận mình ko có gắn với cái nghề nào khác ngoài tài chính và kế toán/kiểm toán nữa.

Có lẽ, trong số những người bạn tui wen ở ĐH, thì tui thấy mình là người duy nhất luôn tin vào định hướng nghề nghiệp cuả mình từ rất sớm, vì hơn ai hết tui có một niềm tin và sự tôn trọng vào số phận và tui biết số phận là định đoạt từ giây phút mình dc sinh ra.

Các quyền sổ tử vi, các lần đi xem bói các kiểu chỉ xuất hiện khi tui vào ĐH. Nhưng tui đã biết mình sẽ làm gì từ thuở cấp 3.

Anh lao động cực nhọc bên suối chỉ mong có ngày làm giàu

Các thứ dc cho là mê tín dị đoan với nhìu người kia chỉ là 1 phần để củng cố cho quan điểm và niềm tin của mình, nó ko phải là thứ quyết định cho chọn lựa nghề nghiệp cuả mình. Một người sinh ra và lớn lên dù có tài hay bất tài cũng ko thể quyết định cho con đường sự nghiệp của mình, chỉ biết nghề chọn mình chứ mình ko chọn nó.

Vì tui tin vào những thứ như vậy nên tui thường chú ý đến những sự kiện xảy ra quanh mình, thứ nào ngăn cản mình ko đi hướng đó, thứ nào tiếp bước nâng đỡ để mình đi hướng này dều dc tui chú ý từ nhiều năm qua.

Ko phải vô duyên mà tui dc học ở IU, rất có thể nó là ĐH Kinh Tế rồi, nếu ko có một sự sắp đặt phù hợp về thời gian cho thành công của chị mình thì tui đã ko thể đặt chân vào ngôi trường này dù rằng khi tui bước chân vào ĐH thì thực ra với số tiền bà nội dành cho cha mẹ tui cũng dư sức cho tui học ở đây hay thậm chí là RMIT.

Gia đình tui ko giàu có hay khá giả.

Tía tui thì ko bao giờ có suy nghĩ kiếm tiền từ bệnh nhân, mà ngược lại, tía tui luôn giúp đỡ người ta miễn phí ko biết bao nhiu tiền bạc và có lẽ vì vậy mà tía tui ko tập trung kiến tiền và phát triển cơ nghiệp. Vì tui theo tuim trình độ và phương thức điều trị bệnh về gan và khớp của tía tui nếu dc ông tập trung phát triển thì chắc chắn hốt bạc, nhưng tiếc thay, tía tui ko phải loại người nghĩ đến cơ nghiệp và tiền bạc. Ngay cả khi đứng trước một cơ hội nhận lấy 1 căn biệt thự ở trung tâm SG sau giải phóng mà ảnh còn ko nhận thì đủ biết trời sinh ảnh ko thể kiếm tiền dc rồi.

Mẹ tui là giáo viên, nhưng cũng ko chạy theo quyền lực mà nghĩ đến 2 chị em tui để nuôi dạy đàng hoàng. Nếu chạy theo cơ hội năm xưa thì chắc mẹ tui cũng đã là 1 hiệu trưởng một ngôi trường phổ thông ở quận 1.

Nếu kết hợp 2 viễn cảnh đã ko xảy ra đó lại thì sự việc sẽ thay đổi. Gia đình có tiền, con cái có thể du học. Nhưng sống trong lòng một gia đình mà tía tui vẫn nói nhìu lần là  chính những việc làm đó của tía má tui đã tạo nên 1 tương lai phiá trước cho chị em tui nên tui phải hỉu rằng ko gì quan trọng bằng đức dành cho con, nói hoài tui cũng ngán lun đ1o chớ. Những thứ đó tự biến thành tiền tài và may mắn cho 2 chị em.

1 tương lai ko thể biết trước phía trước mặt mình, 1 hậu vận phụ thuộc rất nhiều vào cách tui kiếm tiền và đối xử với xã hội, 1 thế hệ con cháu phía sau sẽ chịu ảnh hưởng trực tiếp đến những gì mình làm bây giờ, nhưng có thể yên tâm rằng phía trước mặt tui là những gì mà ông bà, cha mẹ đã dành cho mình, nếu có thành công thì chỉ có thể từ 2 phần mà ra: từ ông bà, cha mẹ và từ tiền kiếp. Còn những gì tui làm trong cuộc đời này chỉ đóng vai trò điều chỉnh cường độ của số phận mà thôi.

Vì vậy, giờ đây, tui ko còn tính  toán việc mình sẽ làm những gì để đạt dc điều mình muốn nữa, kế hoạch là cần thiết, nhưng những sự bồi đắp để mình đi lên hay sụt lỡ để mình phải rơi khỏi con đường đều ko thể tính, chỉ biết mình cứ cố gắng với điều mình mún là đc.

Tui luôn chọn cho mình một cuộc sống và cách sống bình dân học vụ cu đen, tui luôn ko ngại nói ra điều mà người văn minh ko muốn nói. Nhưng với cách sống như vậy, tui cảm thấy thoải mái với mình, ai chê cười cũng dc, người ta càng xem thường mình thì tui càng thấy mình đạt dc mục đích. Vậy mục đích tui là gì? Chậc, nói ra thì còn gì là thâm kế. Nhưng điều cốt lõi là tui ko giả bộ như vậy, tui bình dân cu đen thô bỉ thiệt vậy đó chớ.

Vì vậy mà tui ko phải tuýp người nói ra những câu chuyện vĩ đại, những mục đích vĩ đại và viết nên những điều vĩ đại cho xã hội.

Con đường tui đi có lẽ nó sẽ chìm lĩm dưới xã hội, nhưng quan trọng tui phải đạt dc điều mình muốn đó là làm giàu, giàu có rùi thì mới có thể đóng góp cho xã hội dc.

Tui vô tư, nói chuyện nhứt cư, nhưng lòng tui luôn nặng trĩu những nỗi lo. Tui lo về trách nhiệm cuả mình với tía má.

Tui sinh ra ko phải 1 đứa vô cảm, lớn lên cũng vậy, tình cảm tui rất nhìu, nhưng tui ko thể biểu lộ nó ra dc. Suốt quảng đời ở với gia đình đến lúc này, tui ko thực sự một lần tâm sự những gì mình trăn trở về bản thân hay cuộc sống quanh mình với gia đình. Mẹ lúc nào cũng than rằng tui sống vô cảm và lúc nào cũng đòi ly khai khỏi gia đình. Dù hiểu rằng đó là tui mún tự lập, tui mún dành tập trung của mình cho công việc, nhưng chị ấy vẫn bùn, và khóc mỗi khi tui phát biểu rằng tui kiếm đủ tiền tui sẽ ly khai.

Chậc, nghĩ thấy tui bất hiếu quá chứ. Nhiều  khi đau hơn là tui có bạn gái, tui lo cho bạn gái còn hơn mẹ, mẹ để chị lo vì chị và mẹ lúc nào cũng tâm sự với nhau, nên có lúc mẹ khóc vì chuyện đó lun chứ.

Nhưng thực sự phát biểu rằng mình sẽ ly khai khỏi gia đình là một tính toán mà tui cho rằng mình tính đúng chứ ko hề sai.

Bổn phận tui là phải lo cho tía má, vì là con trai duy nhất với một chị. Nhưng ko thể xét theo hoàn cảnh này mà hướng đi đó phù hợp nhất dc.

Gia đình tui cũng đặc biệt, gia đình chị thì phải sống nhờ vào sự giúp sức của tía má, vì mỗi người một cty, ko thể lo cho đứa cháu gái tui và quán xuyến nàh cửa, nên già đình tui và già đình chị sống chung để hỗ trợ nhau.

Khi đứa cháu gái ra đời, mẹ tui là người luôn bên nó, yêu thương nó, khiến tui rớt xuống hạng 2, đó là chưa kể đứa kế tiếp ra đời sau này. Vì vậy mà tui biết chắc chị mình ko thể thiếu tía má tui đc, vì bây giờ con nhỏ cháu, chị, anh rể và tía má đã là một mối khắn khít ko thể tách rời trên cả phươgn diện tình cảm và giúp sức cho nhau. Nên sau này tui mà có lấy vợ mua nhà riêng thì cũng khó lòng tách rời dc mối khắn khít đó dù rằng tía má luôn mún sống với tui. Bà đi rùi thì ai lo cho mấy đứa cháu và hậu cần gia đình chị.

Lúc đó, tui sẽ phải nhờ đến cha mẹ vợ đóng vai trò như cha mẹ tui hiện giờ với gia đình chị. Và mọi chuyện nó lại típ diễn.

Đó là lý do vì sao tui quyết định ra đi ngay khi có thể, dù rằng đó là một quyết định ko kém phần bất hiếu. Nhưng có lẽ đó là giải pháp tốt nhất tui có thể nghĩ dc lúc này, và mẹ tui cũng hiểu dù tui chưa bao giờ nói ra, chỉ có điều chị ấy vẫn buồn vì mất con trai, cảm giác sống với con rễ và con gái cũng ko thể bù đắp dc sự bình an bằng với con trai.

Điều này thực sự là một nỗi lòng mà tui luôn day dứt những năm qua mà ko biết làm sao giải quyết để ko bất hiếu với tía má.

Nhưng phải chấp nhận. Các thầy đều nói đúng. Mẹ tui nhờ con gái chứ ko nhờ thằng con trai này. Tui phải sống xa gia đình thì mới tốt. Cuộc đời tui ko biết có dc sung sướng giàu có hay ko nhưng chuyện ko sống gần với gia đình mình là chuyện mười mươi rồi.

Rốt cuộc, cũng bất lực với nó.

và anh sẽ khiến nhìu người ghen tỵ với thành công của mình

Khi nghĩ về cuộc sống sau này, tui đều có suy nghĩ phải kiếm nhiều tiền thật nhanh để rút lui sớm khỏi giang hồ hiểm ác lôi kéo ta hiểm ác theo. Tui luôn có ý nghĩ về vườn sớm dạy dỗ con cái và an nhàn. Vì tui biết mình khó sống quá tuổi 52, thực sự là có sống hơn dc, nhưng phần phước đó là nhờ ông bà và cha mẹ để lại mà có. 1 đường rất sâu cắt đứt đường sinh của tui ở tuổi đó trên bàn tay phải, nhưng may mắn vẫn còn 1 đường mờ nhạt chạy típ sau đó nhưng ko dài. Chuyện này đc hiệu đính bởi thầy xem chỉ tay và tử vi đều có nói trong lá số, ở tuổi 52.

Nên có lẽ vì vậy mà khi nghĩ đến phần cuối cuộc đời mình tui vẫn thường mún danh cho con cái mình 1 vài năm trước khi đối mặt với cái điểm mốc 52 đó.

Khi năm mới sắp bắt đầu, tui bước sang 22 tuổi và ra trường thì tui sắp phải bước vào giai đoạn tự lực và đi vào các viễn cảnh mà trước giờ chỉ tồn tại trên tử vi và bói toán. Nhưng chắc từ 24t trở đi mới thực sự bước vào giai đoạn đó.

Nên đây sẽ là entry dứt điểm các nỗi lòng và khởi đầu cho chiến dịch cải tạo tinh thần và thể hình của tui trong thời gian tới luôn, bế quan vô thời hạn luôn.

Vại đi, chúc mừng năm mới các bưởi! Năm mới đạt nhìu niềm vui, trai gái trai trai vui vẻ cả làng nha.

PS: hôm bữa nói chuyện với chú Khôi, chú ấy nói mẹ chú ấy coi bói và xem tướng đúg lắm. Và tui khoe tui có sao Tử Vi ngay trong cung Mệnh là chú ấy phán rằng mẹ chú ấy nói ai mà có sao Tử Vi trong lá số thui là cực kì thành công làm tui thiệt là mừng rỡ khi ngày càng nhìu người hiệu đính cho tương lai mình. Sao Tử Vi là sao đứng đầu trong tất cả các sao trong tử vi nên mới gọi là Tử Vi đó các bạn. Chỉ có bậc hiền tài mới có thui đó, khậc khậc.

Sau đây là 1 chút đồ cũ cho năm mới để các bạn dễ hình dung. Cái này mí bưởi bít hết rùi, nhưng kệ, cho đồng điệu với bội dung entry tui post lại khè hàng luôn, khậc khậc. (nguồn tuviglobal)

Theo thuật cân xương đoán số :
Người có số lượng và chỉ này đúng là nhân vật phi thường, tài ba tột bực. Sau này nên danh phận với đời. Có diệp xuất ngoại. Tới năm 54 tuổi thì thảnh thơi, con cái đầy đủ.  (54t thảnh thơi đúng rùi, tui có ý định rút lui sớm và chết sớm mà)

Mệnh:

Lúc thiếu thời khá vất vả về già mới được toại lòng (bữa đi xin xâm, bà giải xâm nói là tui còn phải chịu cự đến hết 2011 sang 2012 tức 24 tuổi mới bay lên đc). Được hưởng phú quý, cam đảm, uy dũng, hiếu thắng, hiển đạt về mặt võ nghiệp, có uy quyền hiển hách, danh tiếng lừng lẫy.

09
Feb
10

Statement of the day: Feb 09 2010

I’m not the one telling greatness, but the man making richness.

Phuc Doan.

06
Feb
10

Mơ thấy cứt là một đặc ân

Tui mơ thấy cứt cách đây mấy ngày.

Hôm nay, tui nhận dc tin mình đang có 1 số tiền lớn, đối với tui, giúp tui hoàn thành dc chỉ tiêu tui đề ra cách đây 3 năm. Tui từng ấn định cho mình một con số ko nhỏ về tiền mặt mà tui phải có trước khi ra trường.

Hôm nay, tui mới bít là mình đã hoàn thành dc kế hoạch đó, bất ngờ. Nha. (bắt chước Lún)

Tuy nhiên, tui chưa đụng dc tới nó trước khi ra trường.

Thực ra tui cũng biết mình có số tiền này, nhưng nó chỉ bằng 1/2 bây giờ vào thời điểm 4 năm trước.  Bà nội tui thưởng tui số tiền này khi tui vào ĐH.

Và bây giờ nó đã nhân lên gấp 2, bất ngờ ở chỗ, tui ko nghĩ nó dc nhân lên gấp 2. Vì tui ko bít, khi mẹ tui nhận số tiền này, mẹ tui đã mua vàng thay vì giữ tiền mặt.

Hôm nay, mẹ hỏi, tui mới biết.

Mẹ hỏi rằng, cục cưng của mẹ có muốn mua xe ko? Mua chiếc xe cho xịn để đi làm. Vì tui vẫn cahy5 chiếc Dream mua từ năm 98 tới nay.

Tui ko wan tâm chuyện xe cộ gì. Tui chỉ wan tâm tui có đủ giỏi để kiếm tiền mua xe hơi xịn hay là ko mà thôi.

Và tui nói mẹ tui rằng:

Tui chỉ cẩn chiếc xe mẹ tui đang chạy thui cũng dc rồi, ko cần mua thêm xe mới cho chật nhà mà ko chạy hết công suất tất cả chiếc xe đang có.

Nên vì vậy tui sẽ dc lên đời thành xe tay ga thay vì xe số như hồi giờ mà thôi, xe tay ga cũ của mẹ.

Coi như tin vui vậy, vì dù sao chạy chiếc đó nhìn cũng đỡ hơn chiếc dream cũ đời 98 bây giờ nhìu.

Dù sao cũng đi 2-3 năm nữa  thui nên ko việc gì phải mua xe mới. Bây giờ.

2 -3 năm nữa, tui tin, khoảng 80%, rằng mình sẽ rời khỏi gia đình mình, bằng chính 2 bàn tay trắng của mình mà ko phải nhờ đến gia đình hay chị mình.

Thiệt bất hiếu khi trong lòng cứ mong chờ đến ngày ấy. khậc khậc.

29
Jan
10

Shoot Your Sh!t , MakeThem Like It

Các bưởi xem giùm cái sơ thảo này có gì phải điều chỉnh ko, về cách tui dùng từ có gì sai ko? từ “quay phim” là shooting đúng ko?

Tui còn đưa vào thêm mấy cái nữa nhưng tạm thời chưa nghĩ ra, làm trước như vầy để mí bưởi góp ý giùm nhé. Cơ cấu giải thưởng tui chưa nắm dc total budget là bao nhiu để cơ cấu, cái đó tính sau.

Tên cuộc thi là cái title lun đó, Phanxine đặt đó, tui chỉ chỉnh chữ “i” thành “!” thui, cho nó hợp thuần phong mỹ tục VN thui, khậc khậc

…………………………………………

Two years One chance, International University now has a contest for every IU student who loves film/video-clip making. In order to join this, you must follow our requirements and pay attention to the marking framework.

A film/video-clip topic  could be anything you love/concern, from crime to horror, from education to love, or from environment to comedy. It could be an idea and you want to make it as NOT a full-story one but just a section. No problem!

All we want are you feel eager to join this and what we care is how your product expresses its emotion.

Marking structure:

  • Story/Content/Idea: 35%
  • Shooting: 25%
  • Editing: 20%
  • Sound/Music: 20%

Requirement:

  • Submit to us 03 copies of your product in DVD on time
  • Format could be AVI, MP4, MPEG, or MKV with the highest quality
  • Every product must be at least 05 minutes of length

Yeah, kì này chú ba của mấy cưng nắm quyền sanh sát trong tay, từ thành lập hội đồng chấm cho tới việc chấm thi và ra luật luôn. Nhưng tính là vậy thui, ko bít có ai ganh gét cản trở cuộc thi này hay ko thui.

27
Jan
10

Dự án làm phim ngắn 20-30 phút tiếp theo, khậc khậc

hip hop ở Đà Lạt

Sau chuyến đi Đà Lạt với bạn ĐH thì tui càng mún đi đến miền Trung đợt sau Tết.

1 là càng ngày càng mún ăn chơi cho thiệt đã trước khi ko còn đi học nữa

2 là mún làm phim tâm thần, tự nhiên làm ra cái clip tâm thần 1 phút mấy mà bà con la ó, ủng hộ quá trời nên dc nước lấn tới làm 1 video clip hay phim ngắn chỉn chu hơn về nội dung này. Và dĩ nhiên tui lại solo toàn phim nữa.

Vì vậy mà tui muốn thông báo đến các bưởi rằng nếu tui đi miền Trung kì này tui sẽ tặng các bưởi 1 bộ phim ngắn típ theo của tui, coi như để chấm dứt hẳn nghiệp ăn chơi và làm phim năm nay luôn.

Clip thì tui vẫn làm dài dài, nhưng cái này là phim ngắn luôn, tức là có soạn kịch bản và ý tứ quay phim đàng hoàng chứ ko có quay bừa toàn bộ như cái clip tâm thần vừa rồi.

Phim mang tên “Chú Ba”, đơn giản vậy thui, cho nó giống Borat và Bruno. Dự kiến dài 20-30 phút.

Nội dung tui chưa có, nên vì vậy mà tui cần góp ý của các bưởi cho nội dung thêm phong phú. Tui mún biến bộ phim này, nếu đc, thành 1 bộ phim mở, nghĩa là ai cũng có thể tham gia vào phần kịch bản và cách làm phim, tui chỉ là người típ thu và chọn lọc và tất nhiên là đưa những ý tưởng của chính mình vào. Nhưng điều quan trọng là các bưởi đều có thể tham gia vào quá trình ý tưởng phim.

Ko biết tui có làm dc hay ko, nhưng cứ tiếp thu đi đã. Lỡ làm dc thì vui.Và tui sẽ vinh danh các bưởi thay lời cảm ơn vào Credit phim phần Screenplay và cả Production (nếu có tài trợ).

Coi như tui bị bịnh đi. Nói thiệt chớ tui ko làm phim tui thấy chán chán sao á, nên cứ có dịp đi chơi là tui lại mún quay clip về làm thành 1 đoạn phim chơi cho vui. Kì Đà Lạt vừa rồi ko chủ ý làm cái này nên toàn quay bừa rùi làm thui.

Nhưng kì miền Trung này sẽ khác, tui sẽ chuẩn bị ý tưởng và cách thực hiện từ giờ đến cuối tháng 2 luôn. Các bưởi có ý gì thì tham gia nha.

Máy quay lần này sẽ vẫn là con máy huyền thoại: Canon Ixus 70. Quyết xài đến khi nào nó lìa đời thì mới thui, mới chon cất nó, chớ ko có mua máy xịn đâu. Ai tặng máy mới thì để đó chứ chưa xài đâu.

Vậy đi. Tuần sau sẽ bắt đầu phác thảo ý tưởng chính cho phim. Không biết tin này có làm bà con phấn khích như ngày công bố phần cuối của Slumdog Mafia sẽ dc thực hiện ko nữa. hic hic.

Túm lại là tui ko bít có làm ra dc 1 cái phim tâm thần ra hồn ko nữa, nhưng budget vẫn là thứ cần thiết lúc này. Ai góp nhiu cũng dc nha.

Vì kì này đi tui phải o bế người giúp tui với vai trò tourguide cũng như quay phim nữa, tuy ng ta sẵn lòng cho tui ăn nhờ ở đậu nhưng hàng ngày vẫn phải đi chơi nên việc ăn uống tui hầu như phải phụ ng ta nên budget mà tui đang có chắc sẽ ko đủ.

Dự kiến phim có cảnh ở đèo Hải Vân và 1 số danh lam thắng cảnh miền Trung.

Sau đây là series hình size bự rõ đẹp

PS: làm Slumdog Mafia tui quyết ko nhận tài trợ vì thời gian rộng rãi và điều kiện làm phim tại SG luôn nên ko có gì phải lo, còn vụ này tuy tui ăn chơi là chính nhưng nếu có dc ủng hộ và tài trợ nhiệt liệt thì sẽ chuyển hướng sang làm phim luôn.

13
Jan
10

Phá sản

hức hức, mùa vụ chứng khoán vừa qua có lời, thế là hào khí anh hùng dắt em út đi mua quần áo 1 phát thui là phá sản. Mà mình cũng bon chen chớ dek vừa, mua cho em 1 thì mua cho mình 1.5. khậc khậc

Nói chung làm bạn gái cho cái đứa thú tính như tui trong 2 năm qua thì phải công nhận là em có sức chịu đựng và yêu tui ghê.

TA nói chịu cái thói ăn hàng điên cuồng xong chưa đủ (vì cái này em cũng thích) thì tới chịu cái vụ bê bối làm phim. Nên kì này, kiếm dc ít tiền nên mún tặng em 1 chút để tri ơn. Tặng xong rùi phá sản*.

Từ khi vào ĐH tới nay, các thứ như quần áo, đi chơi, du lịch là phải tự túc hết, gia đình gần như ko trợ cấp nữa. Nên tui mà nói mỗi tuần mẹ tui chỉ cho tui đúng 100k gọi là đổ xăng chứ ko trợ cấp thêm nữa thì các bạn mới thấy thương tui.

Tui chật vật lắm các bạn à, chơi chứng khoán vậy chứ có lời là chưa có vui đâu, chết bất kì lúc nào chứ ko có giỡn, nên tui trúng đợt vừa rùi là tui cũng ko có dám xài sang vì còn phải phòng rủi ro nữa.

Nhưng mà nghĩ lại thấy những gì em dành cho tui, tui thương nên dành lại cho 1 em chút, tuy chỉ là vật chất nhưng cũng có tình thương của tui trong đó.

Vậy là phá sản tiền lời rùi đó, giờ way lại con số ko và còn phải rút tiền ra để đi chơi Đà Lật 4 ngày nữa. Nói chung là cho tới khi tui đi làm ngoài đời thì tui sẽ rất chật vật chuyện mưu sinh. Vì tui ăn nhìu nên tui ko có dư nhìu. Nên tui mới cờ bạc là vậy đó, cờ bạc từ cấp 3 tới giờ rùi, cũng nuôi dc tui 1 ít va mang lại những cảm xúc lên xuống rất nhìu trong 7-8 năm qua kể từ khi lấy cờ bạc làm 1 phần thu nhập.

Vậy đi, lâu lâu linh tinh nhảm nhí chút.

với người khác thì tui ko bít, nhưng cờ bạc có vẻ mang lại thu nhập cho tui. Tuy có lúc thua lúc thắng, nhưng tui bít là tui có lời khi cờ bạc.

(*):

Để miêu tả vì sao tui phá sản tiền lời thì tui mạn phép khoe tui mua cho em cái gì nha.

Tính tui ko có thích xài đồ dỏm, ko có thích xài hàng ko phải hiệu, nên đã mua thì phải mua hàng hiệu, hiệu thì cũng ko tới mức như mí cái LV hay gì đó, cái tui mau cho em là MNG (2 cái áo thui chứ ko nhìu) thui, nhưng vậy cũng đủ phá sản rùi ha, chưa kể phầ ntui trong đó, phầ ntui cũng góp phần làm phá sản nữa. Mà tui cũng thương cháu gái tui lắm, tui có mua cho nó 1 cái áo nữa. khậc khậc

Coi entry này xong.

Các bạn ói đi là vừa nha.

(tui đang thử làm gia tăng số người gét mình để có thể gia tăng số người thích mình lên coi 2 cái đó nó có correlate với nhau ko, khậc khậc)

Tui bị biến thái, blog tui vì thế cũng biến thái, các bạn ko nên đọc đâu, khậc khậc

08
Jan
10

Găp lại Tri kỉ

Hôm nay tui đi gặp lại 1 người bạn, 1 trong 2 người bạn tri kỉ của tui, mà tui đã mất liên lạc cách đây 2 năm. Cách đây 2 năm, tui cũng vừa tìm lại dc nó sau 4 năm mất liên lạc. Và hôm nay lại dính dáng đến điện ảnh Úc nữa mới ghê. Như thế nào thì coi hết sẽ rõ.

Vì sao tui lại gọi chú này là tri kỉ?

Vì tui và nó chỉ học chung với nhau 1 năm lớp 9. Nhưng tui và nó hỉu nhau như là anh em.

Có ai mà ngờ đầu năm, tui và nó như là kẻ thù và thường xuyên đánh nhau trong lớp, giành chỗ ngồi và sỉ nhục nhau rất là thô bạo. Nhưng sâu sắc trong đó tui với nó ko hề gét nhau, chỉ là mỗi đứa có 1 sự ngạo mạn của riêng mình.

Rồi dần dà tui nhận ra dc nó là một người có tính tình và tư duy cổ quái, hya nói cách khác là một thiên tài. Thì tui lại muốn thu phục nó.

Thực sự dùng chữ thu phục cũng gớm gớm, mà nói nhẹ nhàng và đúng hơn là cơ bản tui ko gét nó và tui mún kết bạn với nó. Vì trong những lần đọ sức nhau về khả năng tranh luận, cãi lộn, tui và nó nhận ra rằng 2 đứa tui đã từng bước dạy cho nhau nhìu bài học và trên hết là hỉu nhau.

Và có 1 sự kiện, một cột mốc quan trọng để tui và nó trở thành bạn thân, rồi là trở thành tri kỉ đối với tui, mà tui nhớ mãi.

Vì bít tính khí nó nên tui có ra 1 thách thức là tui nói tui sẽ làm nó phải tức điên lên sau khi nó tuyên bố nó sẽ ko vì tui mà nổi nóng nữa.

Và tui đã làm nó nổi điên lên khi khiến nó phải mất nhìu thời gian ở lại trường sau giờ học, vì nó rất gét phải mất nhìu thời gian lấn sang những kế hoạch của nó đã sắp đặt. Chỉ có vậy nó mới điên lên, chớ có sỉ nhục hay chửi bới nó thì nó cũng ko có điên lên đc.

Từ đó nó mới thấy tui là người đáng để nó chú ý và tôn trọng. Giống như một con thú dữ vậy, mà nhìn nó cũng y như vậy. Nó ko có nhìu bạn, vì ít ai chơi dc với nó, vì nó ngạo mạn, nhưng ko hách dịch, sống thầm lặng với những suy nghĩ của mình, và có cách tư duy quá khác biệt với người khác, kể cả với tui. MÀ ai nói chuyện với nó cũng kiu nó bị điên, nhưng với tui đó là tố chất cảu một thiên tài.

Ko phải có suy nghĩ khác người thì dc tự xưng là mình điên. VỚi tui ko có chuyện đó.

Nó có kiểu tư duy đặc biệt, khác người nhưng mang lại một hiệu quả khò lường, cũng rất khó mà diễn giải ra dc nhưng với quan điểm và cảm nhận, nhìn người của mình, tui biết đó tư duy của một thiên tài.

Rùi từ đó, tui và nó trở nên thân thiết vì 2 đứa vốn ko hề gét nhau, và rồi càng chơi thì càng hiểu nhau và tui dần coi nó như một đứa em, ko bít nó có coi mình là anh ko nhưng quả thiệt tui có tình cảm với nó như một người anh em thực sự.

Chỉ có điều đó mới khiến tui bỏ vài ngày để truy tìm lại tung tích nó sau 4 năm khi tui và nó kết thúc lớp 9.

Tìm kiếm dc nó sau 4 năm là 1 câu chuyện dài hơi mấy ngày của tui và nó kéo dài ra đến nửa năm. Khi tui vừa đậu ĐH, tui có thời gian rảnh, tui mới bắt đầu hành trình tìm nó. Tui biết nàh nó, gần trường cấp 2 ngày xưa. Nhưng đến nơi thì nhà đã chuyển đi, ko ai bít đi đâu, lên phường hỏi cũng dek bít. Là quý vị, thì ai sẽ típ tục đi tìm nếu đó ko phải là 1 người quan trọng với mình?

Tui nhớ lại chị nó tên gì, làm ở cty nào. Vậy là tui vào siêu thị, mua 1 chai nước nha đam, uống, và lấy số điện thoại văn phòng cty, VUA là cty làm nuoc giải khát nha đam thiên nhiên của bà dì nó, chị nó làm ở đó, với chuyên môn công nghệ sinh học. Vậy là tui gọi đến và mất thêm tí sức để thuyết phục người ở đó cho mình số điện thoại chị nó. Và rui tui để đó, tui ko gọi.

Mãi đến Tết 2007, khi tìm dc số đt là hè 2006, tui mới gọi số đt đó và gặp nó trong 1 lần họp lớp cấp 2. Lúc đó đang đứng ở trường và phải kiu bà con chờ nó lên vì tui chỉ gọi cho nó ngay lúc đó mà thui. Và tui với nó lần đầu tiên hội ngộ nhau sau 4 năm ko gặp.

Cuộc hẹn ngày  hôm nay cũng vậy, sau 2 năm ko gặp, tui cũng vô tình 1 lần chat với bạn gái cũ của mình, cùng học với nó ở RMIT mà mới mò ra dc cái mail ở trường của nó và tui mail vào đó là cách duy nhất để liên lạc với nó, dù tui đang có mail yahoo và nick của nó, nhưng vẫn ko liên lạc đc. Thường thì họp mail kiểu đó chả ma nào chek, nhưng cứ mail đại cầu may, ai ngờ sáng mail, trưa nó trả lời liền. Như 1 cái duyên, vì cái mail đó hàng tháng nó mới chek 1 lần vì nó Tốt nghiệp rùi, may sao vừa hôm đó nó chek mail nên liên lạc với nhau liền.

Hôm nay gặp lại cũng nhìu điều lý thú.

Gặp nó tui cũng rất vui. Tui nói với nó cũng rất nhìu. Và dụ dỗ nó chơi chứng khoán cùng tui nữa. nó học Commerce ở RMIT.

Nói 1 hồi nảy ra ý định rủ nó đi 1 tour ba lô 2 đứa từ SG ra Hội An, Huế và Đà Nẵng. Vì kì sau tui rảnh nhìu, mún ăn chơi cho đã truoc71 khi tốt nghiệp đi làm. Nó thì đi làm rùi.

Tui mới kiu nó chừng nào để dành dc 5tr thì kiu tui, 5tr ko có nhìu so với lương của nó, nhưng giờ nó là trụ cột kiếm tiền của nàh nó, ba nó thì mất cách đây mấy năm dù 2 chị nó đều là tiến sĩ, thạc sỹ đang sống ở nước ngoài nhưng nó ở đây vẫn phải lo cho mẹ nó nên cũng ko có dư tiền nhìu dù nó thì học ở RMIT, thì  tui dắt đi mở tài khoản chơi chứng khoán thử cho bít. Vì tui tin nếu cùng chơi, tui với nó sẽ rất ăn rơ nhau và tui cũng mún học hỏi từ kiểu suy nghĩ của nó khi áp dụng vào chơi chứng khoán, bít thêm dc 1 lối đánh mới. Và hấp dẫn hơn nữa là một khi 2 thằng lời dc 5 triệu từ chứng khoán thì sẽ cùng nahu đi chơi tour ba lô, đó là điều kiện cuối cùng để đi, chớ còn trước đó rảnh và có tiền là đi liền.

Vì lâu nay tui vẫn mún đi thám hiểm 1 tour ra miền Trung mà chưa tìm dc ai có chung chí hướng để tham gia, giờ gặp nó nên 2 đứa âm miu vụ này lun.

Hy vọng sẽ làm dc.

Thêm 1 vụ án hấp diêm khác là năm ngoái nó đi Úc 3 tháng, sang nàh chị họ nó, cũng tiến sỹ, dạy ở trường Queensland, nhưng đam mê làm phim, bỏ đi học đạo diễn rùi đang làm bộ phim kinh phí thấp đầu tay, phim phân nửa là dòng họ lội ra đóng, nhưng cũng có mấy chú Tây và bối cảnh Úc, tên Home of Strangers, phim hành động võ thuật đàng hoàng. Nó mém chút cũng tham gia 1 vai, vai thằng bị bắn chết, nhưng ở có 3 tháng nên ko kịp đóng.

đây là phim chị họ nó làm

Tui cũng có tặng nó đĩa phim Slumdog Mafia, đc dịp sẽ truyền bá sang giới làm phim người Việt ở Úc luôn, khậc khậc.

Nói chung là về mặt gien di truyền thì cũng dễ thấy khi chị cả nó là tiến sỹ hóa lý ở Pháp, chị thứ 2 và anh rể nó là tiến sỹ Công nghệ sinh học ở Đức, còn chị họ là tiến sỹ ngành gì ko bít, chỉ biết dạy ở Queensland, thì cũng ko khó khăn gì khi tui kết luận nó mang trong mình một tố chất thiên tài.

Buổi gặp ngày hôm nay cho tui cảm giác và thấy rằng đây là một người bạn mà có lẽ tui sẽ gắn bó lâu dài trong cuộc đời mình, những hợp tác làm ăn, những chia sẻ cuộc đời tui nghĩ tui và nó sẽ chia sẻ nhau trong quảng đời còn lại, đây là một trong 3 người duy nhất cho đến bây giờ tui hoàn toàn đặt lòng tin 100% vào họ và là người mà tui có thể yên tâm làm việc, thậm chí là họ có làm gì tui cũng ko lo rằng mình ko nhúng tay vào thì ko yên tâm, ko dám để ng ta làm 1 mình. Ko, đây là người tui tin chắc rằng mình và nó sẽ là những tri kỉ.

Chuyện mà hôm nay tui và nó chia sẻ thì đủ thứ trên đời, từ những thất bại từ 2 lần cua gái của nó cho đến công việc, và gia đình, chớ ko có dở hơi tập bơi ngồi nhắc chuyện cũ 6-7 năm về trước. CÓ những chia sẻ nó chỉ dành cho tui nên tui càng thấy tui với nó đều có chỗ đứng nhất định trong lòng nhau, thiệt là gay và cấn.

Nên đây sẽ là nhân vật đầu tiên trong chuỗi hành trình thiết lập 1 band trai tài năng làm bạn thân và đồng hành chính trong sự nghiệp của mình.

Nhưng trước hết, phải có dc 100% lòng tin cuả tui như là dành cho nó cái đã.

Hiện giờ, nếu có làm việc, xét về lòng tin 100%, tui chỉ dành cho 2 người, 1 là chú này 2 là chú Công Vũ. Tuy nhiên, Công ko phải là tri kỉ của tui, vì tri kỉ suốt cuộc đời cũng chỉ gặp dc vài người hoặc 1 người.

Với những gì tui đã làm để tìm lại chú này trong 6 năm qua thì tui cũng ko nghi ngờ gì nữa, đây quả thật là 1 nhân vật có đầy đủ các ý nghĩa để trở thành một người anh em của mình. Ko ai hỉu đc những chuyện này, mà cũng chẳng ai tin, nhưng chắc tui và nó đều bít người kia rất có ý nghĩa với mình, một cách vô hình nào đó.

Sắp tới phải dìu dắt nó vào chơi chứng khoán và làm nó thấy hứng thú để nó bỏ sức ra nghiên cứu sâu sắc và tui lại dc dịp học hỏi nó. Hy vọng, lần này tui sẽ có dc 1 người bạn đồng hành ăn rơ trong công cuộc kiếm tiền đầu đời.

Tui chưa bao giờ dc cùng một người bạn hỉu mình nhất, ko phải gái, cùng đi du lịch, cái thú đó chắc sẽ rất là giống trong The Hangover, ko cần gái, chỉ cần những người đàn ông hỉu nhau nhất cùng đi với mình là cái vui đó nó khác hẳn với đi với gái, và tui đang tìm kiếm một người như vậy, hy vọng sẽ là nó. Đi với gái thì vui kiểu khác rùi, ko tính vô đây đc.

Vậy đi. Khậc khậc. Hôm nay vui vì gặp lại người anh em của mình.

nó năm 2007, giờ 2010 đầu tóc cắt lại đàng hoàng nên cũng đẹp trai, nhưng quan trọng là nhìn nó như con nít rất dễ thương nên tui mới thương nó như em vậy, mặc dù cũng mày tao đụ mẹ đụ má ngang hàng nhau nhưng tui cứ coi nó như là em mình.

07
Jan
10

Linh tinh tuần đầu năm

man of the week

Hôm nay thi xong, rảnh rỗi viết tí.

Học hành kì này phải nói là gớm chưa từng thấy, chưa bao giờ nhìn thấy một ko khí cúp học la liệt, tới thi sát đít cũng chỉ thấy bà con mới từ từ moi sách ra mà đọc. Nói chung là cái ko khí làm phim nó bao trùm khắp gần cả học kì chưa đủ, thì cái tinh thần đi chơi nó lại ập đến cho đến tận ngày hôm nay và sẽ kéo dài cho đến lúc đi là 21/01 này.

Kinh!

Phải nói là vậy, dân tình thì chỉ cần pass ko cần cao,  chắc quá uể oải sau 3 năm đầu rùi, giờ năm cuối, học kì cuối, những môn học cuối nên cứ thả ga vui chơi. Chưa chơi xong vụ này lo bàn chơi tới vụ kế.

Kì này cũng chơi liều, thi 5 môn mà có 3 môn ko thèm học (vì 4/5 môn thi đề mở), trong đó 2 môn  ko thèm mua sách, nhưng hên làm bài đc.

Hôm nay thi môn cuối cùng trong chương trình học ĐH, vậy là đã hoàn tất các môn chuyên ngành và chỉ còn làm thesis nữa là xong.

Đa số sv đều gét thesis, chỉ muốn học 4 môn để Tốt nghiệp, nhưng cuối cùng bị bắt làm hết.

Có người đi trước tuyên bố là làm thesis là 1 điều thiêng liêng, lúc nghe câu đó tui mắc ói dễ sợ.

Đối với sv cuả các trường khác thì chỉ có sv hàng top mới dc làm thesis, còn ở IU thì ai cũng phải làm ráo.

Và 1 điểm nữa mà đến giờ mới thấy đúng là các thesis của những trường khác mà đem dịch ra tiếng Anh và apply vào hội đồng ở IU là chỉ đc tối đa 20/100 điểm. Lúc nghe cái này cũng nổi da gà ghê, nhưng nhớ lại thì thấy đúng.

Tui có đọc 2 thesis của 2 sv thuộc 2 trường khác nhau chuyên về business và economy, dĩ nhiên là trường Vietnam, ko phải Quốc tế. Thì đúng 1 điều là cái đó đéo gọi là thesis dc.

Nhưng mà thui, mình cũng chưa bắt tay vô làm thesis nên cũng chưa bít ra sao, nhìn chung thì thấy cái của IU yêu cầu cũng đúng là thesis về mặt cơ bản và điểm số thì ko có chuyện hễ làm thesis là phải 9-10 như các trường bạn. Nói chung 2 khóa đầu tiên của IU làm thesis là ko ít người bị stress đến loạn thần  kinh vì áp lực của thesis và yêu cầu của advisor. Nói chung là Luận văn hay đồ án tốt nghiệp hay whatever của các trường khác mà đem vào IU là chỉ có rớt thui, cái này ko phải tui nói hehehe, GV tui nói đó.

Vậy là kết thúc ĐH rồi, huh u hu.

Chuẩn bị đi Đà Lạt 4 ngày thui, khậc khậc.

……………………………………………………………………………………………..

Chứng khoán

Tính viết ra thành 1 entry riêng cho tag “fund-A” mà thui, mắc công bà con vô đây chửi mình xờ lờ.

Mới nứt mắt ra cũng hem nên viết những thứ hầm hố như vậy riêng 1 entry. Viết chung vào đây vậy, vì cũng đang tính tập thói wen take note lại các sai phạm và thành công trong những đợt mua bán cổ phiếu để sau này mở ra coi lại mà khắc ghi và rút kinh nghiệm. Nhưng trên đây chỉ là phiên bản văn chương và thu gọn thui, chứ ko dám viết ra tất vì dài dòng lý luận và đọc vô cũng ngứa mắt.

2 tuần rưỡi vừa qua (12 ngày giao dịch) đầy vui thú.

Tài khoản chơi riêng dao động mạnh ơi là mạnh nhờ chứng khoán hồi phục. Từ lỗ gần 10% thì trong 2 tuần rưỡi vừa qua đã lên dương 15% và quyết định chốt lời ngay mức đó.

Như vậy là lao vào thời điểm 440 điểm và bây giờ là 533 điểm, tăng 18.4%, thì tài khoản cũng kịp dao động tăng 25%, vậy là beat the market gòi.

Sở dĩ ăn dc quả này là nhờ 2 yếu tố chính: đoán đúng điểm rơi để rút ra trước và ngan chặn lòng tham.

Quyết định chốt ở mức 15% trong lúc thị trường màu mỡ để nhảy vô lại trong đợt điều chỉnh là 1 quyết định cho đến ngày hôm nay đã hoàn toàn chính xác. Giữ thêm 1 ngày, xác suất ăn thêm khoảng 3% là hoàn toàn có thể xảy ra nhưng cũng ko thể chống lại nếu thị trường điều chỉnh sớm hơn 1 ngày là coi như ko thể ăn dc mức 15%. Và mức dương 15% đi từ lỗ gần 10% là 1 đợt ăn dài quá đủ để dừng lại và các chỉ số ngày hôm nay đã diễn ra đúng như dự tính nên cảm thấy rất là vui.

Và chuẩn bị nhảy vô lại vào ngày mai, hoặc tuần sau.

Tuy nhiên, có 1 điều còn luyến tiếc là quỹ chơi chung lại ko dc hên như vậy. Vì quỹ chơi chung nên cũng ko thể làm theo ý mình, mà cũng ko thể dựa vào suy đoán, lý luận cá nhân mình mà quyết, đúng thì khen sai thì ko biết sao mà đỡ vì 1 thị trường vừa hồi phục đang lên quá mạnh như vậy cũng khó mà nghe theo mình, mà nghe theo cũng ko đúng hoàn toàn cho tất cả cổ phiếu đang nắm dc, nên nói chung cũng có cái khó của nó.

Nên thui, 1 kinh nghiệm lớn là những bạn trẻ khi chưa là professional thì ko nên chơi chung với nhau. Ko phải chuyện ai đúng ai sai mà chuyện chính là tất cả đều ko còn là mình khi vào chung 1 quỹ. Ai cũng có chính kiến, ai cũng có lý luận và tai hại ở chỗ là khi tất cả cùng đưa ra 1 lúc khiến lối chơi ko còn kiên định dc nữa. Đó điểm yếu lớn nhất mà tui thấy khi chơi vào 1 quỹ chung gồm những người nghiệp dư.

Nhưng cũng nhờ quỹ này, mới học dc nhìu thứ, ai cũng chia sẽ cho mình thấy những điều người ta học đc nên học dc rất nhìu từ khi làm wen với chứng khoán từ quỹ này.

Vậy là đẹp rùi, tính ra là người hên nhất rùi, số tiền bỏ vào quỹ thì còn lỗ gần 10% nhưng tài khoản riêng thì đã bù lại và có lời nữa vì cả 2 tài khoản có số tiền chơi bằng nhau. Chỉ tội mấy bạn kia, ra vô ko đúng lúc nên  giờ còn âm 2 tài khoản. Nhưng chắc cũng sắp gỡ lại rùi, nếu Vn-index ko có bịnh như vừa rồi nữa.

Vậy là tính từ thời điểm nhảy vào VN-index cuối tháng 9 tới nay là lúc đang 560 điểm và bây giờ là 533 điểm, giảm 5%, mà chú Ba của mấy cưng đã lời gần 5% trên tổng số tiền đầu tư ở quỹ và tài khoản riêng là hên lắm rồi đó nha.

…………………………………………………………………………………

Đà Lạt

Hồi giờ toàn ngồi im re chờ ng ta làm rùi mình hưởng wen rùi, ko có thói wen tổ chức đoàn đội bao giờ. Nhưng đột nhiên kì này sung đi nên cùng mấy bạn bên quỹ luôn, đứng ra tổ chức tour đi Đà Lạt cho 30 người.

Tui lo phần chỗ ở và chỗ ăn. Nói chung lo mí cái dính tới cái sự thích hưởng thụ của tui là tui rất xông xáo.

Cũng mò lên mạng, vào forum phượt để lấy mấy cái chia sẻ của tụi dân chơi trên đó mà đem về làm cho đoàn thui chứ hem có hay ho gì, nhưng thấy cũng vui vui, ít ra học ĐH mình cũng làm cái gì đó ý nghiã cho tập thể. Chứ hồi làm học sinh là toàn chờ ăn hoặc đánh lẻ ko chứ ko có tham gia làm cái gì hết.

Đi từ 21-24, và chắc đây sẽ là chuyến đi rất là vui, và rất mong chờ nó.

Nhưng phải ráng đánh chứng khoán ngày mai cái đã, cuối tuần sau hoặc đầu tuần sau nữa chốt lỗ/lời rùi mới bít coi có tiền đi DL ko, khậc khậc.

Ko thì phải đi mua mấy bộ bài để lên DL dụ dỗ bạn bè chơi kiếm lại mới đc. Nhất là dụ mấy gái, tuy nhát nhưng mà chơi lâu vẫn có thể ăn nhìu và ăn trên số đông dc dễ dàng chứ ko có gay cấn như đánh với mí thằng con trai. Nhưng nói chung là trước khi đi thì sẽ làm từ thiện nhìu nhìu để gặp may lên đó hốt xác tụi nó lại bằng bài bạc cái đã. Khậc khậc.

Chuyện đến đây là hết, trước ngày đi sẽ update tình hình lời lỗ chứng khoán, khậc khậc.

30
Dec
09

Thống kê blog 2009

sợ chưa con

Bắt chước Marcus, lục cái Blog statistics ra coi sao.:hihuc:

Tui bắt đầu sử dụng WordPress từ đầu tháng 5/2009, 1 thời gian ngắn trước khi Yahoo 360 dẹp tiệm, may mắn bê dc hết dữ liệu và bài post từ bên đó qua.

Cũng giống Marcus tâm sự, tui tìm thấy những người bạn quan tâm tui, đến những bước hành trình tui làm phim từ những ngày đầu, dạy bảo tui ko ít điều, tui tìm thấy mình gắn bó với những người bạn này nhiều hơn là đối với những bạn đồng trang lứa với mình ngoài đời. Gắn bó từ Yahoo 360 sang WordPress, từ WordPress sang Facebook. Nhưng buồn là ai cũng già hơn tui rất nhìu. Hic hic, hem có gái trẻ mà chỉ toàn trai già và gái già gắn bó.

Nhưng có hề chi, tui mừng là mình ko chơi với mí đứa nhảm nhí tuổi teen, tui ko ngờ là đến lúc này số bạn bè tui thường theo dõi trên đây là những anh chị luôn có một hoặc nhiều thứ để tui phải học hỏi và rèn luyện bản thân mình. (nghe giống đang làm văn tiểu học ghê)

Tui sẽ dành những lời tri ơn của mình dành cho những nhân vật ảnh hưởng đến tui nhất trong năm qua trong bài Faces of the Year 2009, ko biết khi nào post, chắc đợi khi blog ổn định lại rùi viết quá, chớ lại sắp có 1 đợt kinh hoàng sắp ập tới nữa rùi, nên ko viết từa lưa hột dưa tình cảm lên đây dc.

Facebook dù có cường tráng và hùng dũng đến đâu thì nó cũng ko thể  :hihuc:dc những nơi như wordpress hay blogspot, nơi người ta có những chia sẻ riêng với nhau và nó sâu sắc hơn rất nhìu so với Facebook, vì  vậy dù Facebook có dominant đến 99.99% thị phần thì wordpress vẫn là nơi tui sử dụng nhưng chốn riêng tư về tâm tư tình cảm của mình với những người bạn Việt sống khắp nơi trên Thế Giới. Tuy đếm đi đếm lại chỉ có vài móng ko hơn 10 đầu ngón tay theo dõi mình thường xuyên, nhưng ok, fine! Ít mà chất lượng.

Giờ đến các số đo 3 vòng của các bưởi, khậc khậc. Tự nhiên nhớ cái thời khi phim Slumdog Mafia phần đầu vừa ra mắt hồi tháng 5, cái icon:catwoman: này xuất hiện là đảm bảo triệu hồi dc các bưởi có mặt, thấy vui ghê lúc đó.

WordPress thống kê ko hay bằng blogspot, nên có sao chơi vậy thui.

Top các sites/blog mà nơi đó người ta click vào blog tui nhiều nhất.

  1. Phanxine
  2. Siriusstar
  3. Marcus
  4. Minh Thi
  5. Dưa Leo
  6. HDvietnam
  7. Diego Vilde
  8. Lún Ghẻ

Người ta vào blog tui xong rồi mò ai nhiều nhất.

  1. Marcus (ghê ko?)
  2. Siriusstar
  3. Anh Poly
  4. Minh Thi
  5. Diego Vilde
  6. Mất Dép
  7. Dưa Leo
  8. Phanxine
  9. Pink Martini
  10. RWO

Từ khóa nào mà người ta dùng để tới blog tui nhiều nhất. (mục này là tất vọng não nề luôn)

  1. Chubasaigon:hihuc:
  2. Sopor Aeternus
  3. Nhac Che Saigon
  4. Everywhere land (má ơi)
  5. Comic 18+
  6. Slumdog Mafia
  7. Rồi thì các kiểu như blog chubasaigon,  địch thúi, hở vú sắp hàng dài phía sau

Kết luận của tui về các thống kê trên.

-Do người ta mò vào blog tui nhìu nhất là từ blog Phanxine, nên người ta sẽ ko vào blog tui để mò lại Phanxine, mà vào để mò Marcus nhìu nhất. Khậc khậc.

- Do có các blog và diễn đàn viết bài về tui và phim Slumdog Mafia rất nhiều nên người ta vào blog tui gián tiếp qua các bài viết đó từ việc search từ khóa “chú ba Saigon” “đoàn thanh phúc” “phúc đoàn” “Slumdog Mafia”

Tui vào blog ai nhìu nhất?:hihuc:

Câu này khó trả lời nè, 2 đáp án khả  thi nhất là blog Phanxine và Marcus, vì 2 bưởi này có cường độ biên blog rất là ghê. Nhưng theo xu hướng thì Phanxine mãi mê ăn chơi vài tháng gần đây nên ít biên blog, trong khi Marcus đang gia tăng tốc độ và cường độ đáng kể trên mọi mặt trận từ Blog spot sang Facebook nên có vẻ nhưn những tháng gần đây nhất tui click vào blog Marcus nhiều nhất. Một phần  vì tui chỉ hiển thị tình trạng pots bài blog Sirius và phanxine lên cột bên cạnh nên dễ theo dõi, khiến việc click vào blog marcus thường xuyên để cập nhật bài mới là điều bắt buộc.

Nên có thể kết luận, blog Marcus là blog tui click nhiều nhất.

Ai vào blog tui nhìu nhất, thực sự?:hihuc:

Có lẽ là rất khó so sánh Marcus với Siriusstar, vì hai bưởi này cứ thay phiên nhau comment vào entry mới đầu tiên và liên tục, nên tui cũng ko biết luôn. Có giai đoạn Marcus đã tự thú rằng cứ mỗi 5 phút là click blog tui 1 lần, khậc khậc.

Vậy cuối cùng là gì?

Chúc mừng năm mới nha.:hihuc: Tui ko chắc ăn lắm, nhưng khi nào có tin chính thức tui sẽ thông báo tin hấp diêm liên wan tới tui và phim Slumdog Mafia cho các bạn biết, khậc khậc




Blog Stats

  • 39,365 khách ghé sạp hàng bưởi

RSS Siriusstar

  • An error has occurred; the feed is probably down. Try again later.

Lịch sử chiều dài blog chú ba

 

February 2010
M T W T F S S
« Jan    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728